
- Trang văn

Chuyện của sẻ nâu
Thứ tư - 22/04/2026 07:23

(Ảnh: Pixabay)
CHUYỆN CỦA SẺ NÂU
Thương tặng Noo, Nee
Trên cây cau trước sân nhà, có một gia đình Sẻ về làm tổ. Sẻ bố và Sẻ mẹ cần mẫn tha từng lá cây, cọng rơm, sợi cỏ mềm… khéo léo đan thành chiếc tổ xinh xắn và ấm áp.
Một buổi sáng trong lành, từ chiếc tổ nhỏ vang lên những tiếng kêu ríu rít. Hai chú sẻ non ra đời, nhỏ xíu xiu, lông tơ lưa thưa, hai cái miệng lúc nào há ra chíp chíp đòi ăn. Sẻ mẹ và Sẻ bố suốt ngày vất vả tìm kiếm những con sâu, bay đi bay về để mớm cho các con…
Ngày qua ngày, hai chú sẻ non lớn dần, đôi chân cứng cáp hơn; Những chiếc lông non dài ra, mượt mà. Chúng có màu lông hơi khác nhau nên bố mẹ Sẻ đặt tên các con là Sẻ Xám và Sẻ Nâu. Các con càng lớn, bố mẹ Sẻ càng vất vả hơn, phải đi kiếm ăn từ sáng sớm đến chiều tối. Sẻ bố xơ xác, phờ phạc, Sẻ mẹ gầy xọp... Nâu và Xám ở nhà cả ngày cũng rất buồn, rất nhớ bố mẹ. Chúng ngước nhìn lên, thấy bầu trời trong xanh cao vời vợi, những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Dưới vườn, Bướm bay rập rờn quanh những khóm hoa, Ong vo ve, các anh Chim Sâu chuyền cành thoăn thoắt…
Sẻ Xám nhìn mà thích lắm. Nó mơ ước một ngày không xa được bay lượn giữa bầu trời cao rộng hay như các anh Chim Sâu, chị Sáo Sậu… chạy nhảy tự do giữa vườn cây. Thế là mỗi ngày, Sẻ Xám lại tập vỗ vỗ đôi cánh nhỏ xíu, tập đi lòng vòng quanh cái tổ đã trở nên chật chội. Sẻ Nâu thì khác, cứ ăn no lại cuộn mình ngủ khì. Nó còn cằn nhằn khi Sẻ Xám vẫy cánh làm ồn: “Ôi dào, tập bay làm gì cho mệt, có bố mẹ lo rồi mà”!
Một hôm, Sẻ mẹ dịu dàng nói với hai con:
- Giờ các con đã lớn rồi, bố mẹ sẽ dạy cho các con bay, để sau này các con tự kiếm ăn và được sống giữa đất trời bao la…
Nghe vậy, Sẻ Xám háo hức lắm.
Sẻ mẹ dắt con ra tàu cau gần tổ nhất. Đôi chân Sẻ Xám run run, cánh đập chấp chới giữ thăng bằng. Sẻ mẹ kiên nhẫn dạy con từng chút, từng chút một, tập chuyền từ cành này sang cành khác, tập bay từng đoạn ngắn, từ thấp lên cao dần… Sẻ Xám chăm chỉ luyện tập, mỗi ngày đôi cánh cứng cáp hơn, đôi chân vững vàng hơn.
Sẻ Nâu thì vẫn ăn no lại ngủ. Nó nhìn lên trời cao rồi lẩm bẩm:
- Trời cao quá thế kia, lỡ ngã thì đau lắm…
Nó lại nhìn xuống vườn:
- Xa thế kia, nhỡ rơi xuống thì sao? Mà dưới đấy đám Chim Sâu, Sáo Sậu, Chích Chòe ồn ào quá…
Rồi nó lại chui vào tổ, ngủ tiếp.
Chẳng bao lâu, Sẻ Xám đã bay được xa hơn. Nó có thêm nhiều bạn mới, biết tìm được những con sâu trốn trong vườn rau, nhặt những hạt thóc còn sót lại ngoài sân. Bộ lông Sẻ Xám mượt mà hơn, dần chuyển sang màu nâu nhạt giống bố mẹ, đôi mắt tròn xoe tinh anh, đôi chân chuyền cành thoăn thoắt. Xám cũng có nhiều bạn mới, cứ sáng sáng, lại rủ nhau xuống vườn tập hát, rồi tìm bắt những con sâu phá hoại vườn hoa, vườn rau, nhiều lúc Xám còn mang thức ăn về cho Sẻ Nâu, để bố mẹ đỡ vất vả hơn.
Còn Sẻ Nâu vẫn chỉ quanh quẩn trong tổ và cảm thấy rất buồn vì chẳng có ai chơi với. Nó thèm được như Sẻ Xám, cứ vui vẻ, ríu rít cả ngày. Đôi chân yếu ớt, hai cánh ngắn củn, khiến nó chẳng thể làm gì được.
Một buổi trưa, đang lim dim nằm ngủ, Sẻ Nâu bỗng giật mình thức giấc khi nghe tiếng sột soạt, tiếng phì…phì…. Nó hoảng hốt khi nhận ra một con rắn dài ngoằng, đang lấm lét trườn lên thân cau, thè cái lưỡi dài đỏ lòm, đôi mắt gian manh, miệng lởm chởm răng nhọn.
Sẻ Nâu run bần bật, nó vội lùi lại, lùi lại. Con rắn vẫn lừ lừ tiến tới, cái đầu đen chũi lúc lắc, lúc lắc…Sẻ Nâu đã lùi tới thành tổ, nó chới với muốn bay lên để thoát khỏi chỗ này nhưng không tài nào cất cánh được. Sẻ Nâu run rẩy, kêu gào trong tuyệt vọng:
- Cứu…Cứu…Cứu với!
Nghe tiếng kêu thất thanh, Sẻ bố, Sẻ mẹ, Sẻ Xám vội vã bay về. Cùng lúc đó, các bạn chim trong vườn cũng ào tới: Chích Chòe, Chào Mào, Sáo Sậu…Tất cả lao tới, mổ vào đầu con rắn…Bị tấn công dồn dập, con rắn sợ quá, vội vàng trườn xuống, lủi vào đám lá.
Sẻ Nâu run rẩy nép vào bố mẹ…
- Bố ơi, mẹ ơi! Con xin lỗi vì đã không nghe lời bố mẹ. Con biết lỗi rồi, mai mẹ tập cho con bay nhé.
Sáng hôm sau, trên tàu cau, có một chú sẻ con run run bước theo mẹ, đôi cánh nhỏ xíu đập chấp chới… Đó là Sẻ Nâu. Sẻ Xám và các bạn chim bay quanh, cổ vũ nhiệt tình:
- Cố lên! Cố lên!
Lần đầu tiên, Sẻ Nâu bay sang được tàu cau bên cạnh.
Rồi ngày hôm sau, hôm sau nữa, Sẻ Nâu luyện tập rất chăm chỉ. Nó đã bay xa hơn, chuyền cành nhanh nhẹn hơn.
Và một buổi sáng đầy nắng, Sẻ Nâu đứng trên tàu cau cao, nhìn ra khu vườn rộng. Sẻ Nâu hít một hơi thật sâu rồi vỗ đôi cánh nhỏ, bay sang cành cây bên cạnh, rồi bay xa hơn chút nữa…Sẻ Xám và các bạn chim ríu rít bay theo cổ vũ.
Sẻ bố và Sẻ mẹ nhìn theo các con, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Bầu trời hôm ấy như rộng hơn, xanh hơn, để chào đón những đôi cánh nhỏ biết tự mình bay lên…
Ngày 12 tháng 3 năm 2026
Trần Thu Huê



