
- Trang văn

Chuyện nhà bác Mai
Thứ sáu - 06/02/2026 17:32

(Ảnh: St)
CHUYỆN NHÀ BÁC MAI
Thương tặng Noo, Nee
Ở góc vườn nhỏ, có một bác Mai đã sống nhiều năm. Thân bác nâu sẫm, sần sùi theo năm tháng, nhưng cành lá lúc nào cũng xum xuê, xanh mướt. Những chị Lá mai mỡ màng xòe tay hứng ánh mặt trời ấm áp, miệt mài chế biến thành diệp lục nuôi cây. Dưới lớp đất sâu, các anh Rễ cũng lặng lẽ ngày đêm cần mẫn chắt chiu hút từng giọt dinh dưỡng, truyền lên cho thân, cho cành lá tốt tươi.
Cuối năm, khi gió lạnh bắt đầu se sắt, cậu chủ ra vườn, vừa vun gốc, tưới nước cho cây vừa dịu dàng nói:
- Mai ơi, Tết này nhớ nở nhiều hoa vàng nhé, để cả nhà mình năm mới thật may mắn!
Bác Mai khẽ rung rinh cành lá, như mỉm cười đáp lại:
- Xin cậu chủ cứ yên tâm!
Từ đó, mặc cho ngày nắng gắt hay đêm sương lạnh buốt, các chị Lá và các anh Rễ vẫn âm thầm, miệt mài làm việc không ngơi nghỉ, tích trữ diệp lục, gom góp dinh dưỡng, chuẩn bị cho mùa hoa sắp tới.
Một ngày kia, dưới mỗi nách lá, một chấm xanh nhỏ xíu xuất hiện, rất nhiều chấm xanh, lấm tấm, li ti từ đầu cành tới cuối cành, từ gốc tới ngọn cây. Các bé Hoa non nép bên cạnh các chị Lá. Các chị Lá vừa làm việc, vừa phải che nắng, che gió, che cả những hạt sương đêm lạnh giá cho các bé Hoa mỏng manh nhỏ bé.
Những “chấm xanh” ấy lớn dần lên. Ban đầu chỉ bằng hạt tấm, bằng hạt gạo, rồi nhú lên thành những nụ bé xinh, mũm mĩm…Các bé Hoa lớn nhanh, khỏe mạnh, còn bác Mai thì ngày một hao sức, cành lá bắt đầu trĩu nặng, oằn xuống, nhất là các chị Lá phải làm việc suốt ngày nên mệt mỏi, nhưng không ai than vãn…
Một hôm, các chị Lá họp lại. Chị Lá đầu cành khẽ nói, giọng trầm và ấm:
-Các chị em ạ. Giờ các bé Hoa đã lớn hơn rồi, không cần phải che chở nhiều nữa. Nhà đông con quá, mẹ Mai vất vả lắm… Hay là chúng ta sẽ nhường phần mình cho các em, để mẹ được nhẹ gánh.
Không ai nói thêm lời nào. Tất cả các chị Lá chỉ khẽ rung rinh, như một lời hứa thầm.
Đêm ấy, trăng sáng vằng vặc. Kiểm tra kho diệp lục đã đầy ắp, đợi bác Mai ngủ thiếp đi sau một ngày dài mệt mỏi, các chị Lá chào tạm biệt các anh Rễ rồi lặng lẽ buông mình rời cành…Những lá mai lần lượt rơi xuống nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, phủ kín chân mẹ, như không muốn rời xa.
Sáng hôm sau, bác Mai giật mình tỉnh giấc, thảng thốt khi thấy quanh mình, những cành trơ trụi, dưới chân là lớp lá xanh dày ấm áp. Trên những cành nâu nhạt, các bé Hoa cũng vừa thức dậy, vươn mình, chúng ngơ ngác tìm chị Lá và chúng đã hiểu ra điều gì đó …
Ngày qua ngày, Tết càng đến gần, các bé Hoa lớn nhanh như thổi, nụ căng tròn, rồi từng cánh vàng hé mở nơi đầu nụ non xanh. Cậu chủ mừng lắm, ngày nào cũng ra ngắm nghía, gật gù khen:
- Cây mai năm nay nụ dày quá, hoa sẽ nở đẹp lắm đây”…
Đêm giao thừa, trong niềm hân hoan đón năm mới, bác Mai bận rộn thay cho đàn con tấm áo vàng tươi. Sáng mùng Một Tết, các bé Hoa đua nhau bừng nở, phủ kín cả cây, như một bông hoa khổng lồ vàng rực rỡ trong nắng sớm. Cả vườn cây như sáng bừng lên, ong bướm dập dìu. Gia đình cậu chủ tíu tít, rộn ràng chụp ảnh bên bác Mai, ai cũng trầm trồ: “Cây mai nhà mình nở hoa đẹp quá, năm mới nhiều may mắn, an lành, có thêm nhiều niềm vui mới…”.
Dưới chân bác Mai, những chị Lá đã héo khô nằm yên lặng. Một làn gió thổi qua, Lá khẽ cong mình, gió cuốn các chị Lá bay đi khắp vườn …
Đằng sau những mùa hoa đẹp, là câu chuyện về sự hy sinh âm thầm nhưng đầy ý nghĩa…
Kỷ niệm Tết Bính Ngọ 2026
Trần Thu Huê



