
- Trang văn

Bếp xưa
Thứ năm - 05/02/2026 16:19

(Ảnh: Pixabay)
BẾP XƯA
(Bùi Chi Yến)
Rét rét thế này cả nhà nhớ nhất điều gì?
Tôi thì nhớ bếp nhất - bếp xưa nồng đượm mùi khói, thơm mùi khoai nướng, mùi cơm nóng… Lép bép tiếng củi lửa, tiếng gừ gừ quen thuộc của chú mèo lười biếng hễ thấy lửa là lại gần nằm sát mép bếp, mắt lim dim tận hưởng hơi nóng phả ra. Ấm áp và sưng sướng biết nhường nào.
Bếp mùa đông lúc nào cũng đỏ lửa mà không cần phải đợi đến lúc nấu cơm. Ông bà tôi đã già mà mùa đông ngày xưa lại rét lắm, cũng không có quần áo ấm mà nhiều như bây giờ nên hầu như lúc nào cũng ngồi trong bếp. Lúc thì đun ấm nước, khi thì nấu nồi cám lợn...
Chiều tối, khói bếp bay là là trên mái tranh các nhà. Tiếng lợn đòi ăn eng éc, hồng hộc ngoài chuồng. Đàn gà nháo nhác rồi lên chuồng. Sếu vừa bay hàng đàn vừa kêu khắc khoải. Gió đồng băng qua mặt ao thổi hun hút vào làng. Ấy là lúc tôi đi học về.
Sao mà rét thế. Đôi bàn tay tôi cứng đờ. Hai hàm răng và vào nhau cầm cập. Tôi xách luôn cả cái túi cước đựng sách vở ào vào bếp.
Hơi ấm của bếp, tiếng của ông bà, bữa cơm độn khoai, độn sắn...thiếu thốn đủ bề, chỉ có tình yêu thương là luôn đủ đầy.
Ước gì, có cái bếp rơm, bếp củi. Nhọ nhem tí cũng được. Cho tôi về lại ngày xưa…



