
- Trang văn

Nhật ký trại hè
Thứ sáu - 06/02/2026 09:10

(Ảnh: Pixabay)
NHẬT KÝ TRẠI HÈ
Tôi đến dự sáng tác “Búp trên cành” năm đầu tiên với vẻ đầy bỡ ngỡ - cái bỡ ngỡ tuổi mới lớn – như người ta vẫn gọi. Dù sao tôi cũng chuẩn bị làm học sinh phổ thông trung học rồi mà. Trại hè bé xíu của chúng tôi đã tề tựu đông đủ các bạn trong tỉnh. Nhiều “thế hệ” lắm nhé: “Tồ” nhất là bọn tôi, có đứa dự trại năm đầu. “Bậc thang” cứ xuống dần, xuống dần. Có cả một cậu học trò lớp bốn từ huyện xa lên. Cậu ta “đứng cũng như ngồi”, khuôn mặt tai tái luôn ngọ nguậy sát mặt bàn cùng “loại da” như cậu. Quyển sổ và cây mực tím lúc nào cũng thường trực bên mình, nhảy nhót theo đôi chân gầy nhỏ ưa hoạt động của cậu. Thoắt cái, cậu nhảy phắt lên ghế hí hoáy viết lách. Thoắt cái đã nháy mắt với bọn trẻ con và biến mất. Nhưng mấy ai ngờ rằng cậu đang “học mà chơi, chơi mà học”, ai ngờ thơ cậu đúng là người cậu, nó đến bột phát, tự nhiên, chân thực và rất đỗi ngây thơ, đáng yêu đến kỳ lạ.
Các em tôi cũng thực “muôn hình muôn vẻ”. Thấp thoáng bóng dáng một cô bé thơ thẩn bên vệ cỏ, miệng ngậm một lá trúc vặt bâng quơ. Hai ba đứa chụm đầu ví von bất cứ một vật gì, đi đi lại lại trên con đường dẫn vào trụ sở Hội Văn học. Có điều cô bé, cậu bé nào cũng sẵn cây bút và mảnh giấy, tiện ay còn nhặt viên sỏi, ngắt chiếc lá, một cánh hoa cài vào mái tóc, ép vào sổ để bỗng dưng thành kỷ niệm thơ ngây, trong sáng quá. Những con ong non đang cần mẫn hút nhuỵ, tìm tòi cái mới, cái lạ trong mỗi câu thơ, trang văn. Ngắm những cử chỉ, những nét mặt đang tươi tắn, lại đôi khi phảng phất chút cau mày suy tư vì mải nghĩ của các bạn, tôi chợt thấy mình bé hẳn lại. Tôi viết say sưa và chăm chú. Tôi không viết gì xa lạ. Những hình ảnh quanh tôi đây là quá phong phú rồi. Tôi viết thật sâu, thật đằm thắm về các bạn và các em – những người bạn nhỏ của tôi. Lại viết về cái trại bé xíu mà đủ đầy của tôi. Và còn viết về thế hệ trên của chúng tôi nữa chứ! Những người bác, người chú đáng kính luôn quan tâm, chăm sóc, gần gũi chúng tôi đến thế! Thật là “một ngôi - nhà - hạnh - phúc”!
Nhưng ngôi nhà hạnh phúc ấy chỉ đông đúc được một tuần lễ. Chủ nhật trước còn mới lạ, rụt rè… đến chủ nhật này đã thành thân, rồi thành thương, thành nhớ vì đã sắp phải xa nhau. Mấy dòng ngắn ngủi thế thôi nhưng nói bao chuyện cho thoả lòng. Những dòng lưu niệm kia mang đầy đủ nỗi lòng đa dạng, khó tả của chúng tôi. Giữa chúng tôi không có khoảng cách, về cách cư xử và nghĩ suy đều là con của những người cha “ đỡ đầu” về tinh thần và của những người mẹ nuôi với những bữa cơm giản dị, thân thiết… Thôi nhé, ta tạm xa nhau một năm. Ngắn thôi mà. Ta sẽ lại gặp nhau trên từng trang viết mà báo chí đã làm cầu nối. “Búp trên cành” vẫn tươi non, trẻ trung và thân thương, gần gũi với chúng mình.
1986
Kim Cúc, 13 tuổi
Thị xã Thái Bình



