• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Chị tôi

Thứ ba - 03/02/2026 16:06



(Ảnh: Pixabay)



CHỊ TÔI


Bệnh xá xã lúc chiều sao mà vắng lặng. Những cây thuốc nam ngả rạp giữa cơn gió thổi mạnh và hạt mưa rơi nhanh nhanh, vồi vội. Cây hòe dập lá nhưng vẫn trổ hoa. Những cây bồ công anh yếu ớt, đổ nghiêng ngả – “di tàn” của trận bão quái ác hôm xưa.

Tôi xách tô cơm nóng hổi rẽ vào phòng số 13. Người y sĩ trẻ tuổi vừa ở trong bước ra, bảo tôi nho nhỏ:

– Chị của em đã đỡ nhiều rồi.

Tôi bước rón rén. Chị tôi đang nằm thiêm thiếp, mở choàng mắt. Đôi mắt thâm quầng, đôi môi tái đi, nhưng chị vẫn nở một nụ cười chắc là để cho tôi yên lòng. Cái lá khoai – món thuốc nam chữa cảm cổ truyền của mẹ tôi – đắp lên trán chị đã héo đi và dán chặt vào da. Thỉnh thoảng chị lại rét run lên; chiếc chăn chiên đỏ như cũng run theo.

Câu đầu tiên chị hỏi lại là:

– Đê hàn xong rồi chứ? Các anh, các chị có ai làm sao không em?

– Xong rồi chị ạ. Các anh chị thanh niên lại ra đồng chống úng cứu lúa.

Chị mỉm cười, ra vẻ bằng lòng. Tay chị quàng lấy vai tôi. Tôi để ý, thấy cánh tay chị có những chỗ tím thâm lại. Cánh tay làm tôi nhớ lại chuyện chị cứu đê hôm xưa.

Xế chiều, tôi đi học về theo lối đê. Con sông Hồng sao mà lạ thế? Nước như sôi sùng sục dưới dòng sông. Dòng sông rộng thêm ra, quằn quại như con rắn bị thương. Gió từ ở đáy sông lúc ngầu về phía trước xe tôi nhỏ, con chạch “khí tượng” của tôi cứ nhao lên, nhao xuống vẻ bứt rứt. Chị tôi áp chặt chiếc đài đã cạn pin vào tai, vừa nghe vừa bảo tôi:

– Cơn bão số bốn. Đêm nay ra, nó sẽ đến ta, em ạ. Em ở nhà thổi cơm chiều cho sớm, kẻo sẽ mưa to. Chuối, xoang chị đã chặt bớt lá, bớt cành, có bão cũng không lo đổ nữa. Giờ, chị ra ngoài đê…

Đêm hôm ấy, bão đến thật. Gió u ú,... u ú, gầm hét. Mưa bị gió thổi bạt vào mái nhà vun vút như quất roi.

Sớm hôm sau, bão chưa dứt, nghe tiếng trống, tiếng kẻng báo động từ đê vọng vào. Tôi chạy vội ra điếm canh đê. Chị gái của tôi đang ở đó.

Đứng trong điểm, tôi nhìn rõ hàng trăm thanh niên xã tôi đang lúi húi làm việc. Họ đã thức suốt đêm để cứu đê, để chống chọi với cơn bão quái ác. Đê bị sạt chỗ khá lớn. Tất cả sức lực của thanh niên quê tôi đều dồn vào đó. Trong bão, cảnh làm việc náo nức quá. Tiếng cười, tiếng động viên nhau làm cả khúc đê cứ rộn lên.

Chị tôi kia rồi. Từ cái áo nâu mang vài mụn vá đến cái quần xắn gọn đều bê bết đất và dính sát vào người. Trông chị như cao hơn, mạnh mẽ hơn. Chị gánh đất, chạy loang loáng trong mưa. Hai rổ đầy đất vít cong đôi gánh xuống. Đã bao lần tôi nhìn thấy dáng đòn gánh ấy, nhưng chưa bao giờ tôi xúc động như hôm nay. Không biết chị gánh được bao nhiêu chuyến rồi? Có lúc, các tay xẻng chưa kịp đưa đất vào rổ, chị dùng tay bốc đất.

Chỗ đê sạt, như một vết thương đang ăn ra, cứ đầy dần, đầy dần. Quãng đê vừa cứu xong, đoàn thanh niên xung kích lại dồn sang xã bạn. Lại một ổ sạt khá to ở đó. Gió mạnh dồ sóng vào thân đê làm đoạn đê lở loang ra. Chị tôi mang cờ đoàn đi đầu tiên. Vì chị là bí thư chi đoàn. Chị nhanh chóng cùng các anh chị thanh niên vác ra những bó chà lớn và những bao tải đất. Những con rồng đất nhanh chóng được lăn xuống đoạn đê sạt. Chiếc nón trên đầu chị méo đi, rồi bay vèo theo gió. Chị vẫn đội mưa làm việc. Chiếc đòn gánh vít cong trên vai chị.

Tôi vừa ngoảnh mặt nhìn về phía làng thì tiếng ai lạc giọng:

– Chị Mật! Cứu chị Mật!

Mọi người đứng ùn lại. Tôi vội chạy theo ra.

Chị tôi mệt quá, trượt chân ngã khuỵu. Đầu chị gối lên một rổ đất, mặt tái xám  đi vì rét, đòn gánh “cong lưng tôm” gác ngang ngực. Một cánh tay vật lên lớp đá kè, da sây xát, rướm máu… Tổ cứu thương nhanh chóng khiêng chị về ngay bệnh xá.

Trời đã nhập nhoạng tối. Trong trạm xá, mùi thuốc nồng nồng, mùi cây ngải, mùi hương như ngây ngất thơm. Chị Mật ôm tôi thủ thỉ dặn:

– Em về nói với thầy vá hộ chiếc gầu sòng bị thủng nhé! Để mai khỏi, chị ra đồng tát nước, em ạ.

Tôi ngước mắt nhìn chị. Chị nhìn ra phía cánh đồng. Ở đấy đang có hàng trăm người hối hả tát nước chống úng cứu lúa mùa.
 

6-8-1980

Trần Thu Huê, 14 tuổi

Kiến Xương, Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.