
- Trang văn

Những bông phượng đỏ
Thứ hai - 01/06/2026 08:50

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)
NHỮNG BÔNG PHƯỢNG ĐỎ
(Trần Thu Huê)
Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen. Cha mẹ Nam chia tay, cả hai người đều ở xa. Bà ngoại mở quán nước đơn sơ, nhưng lại là nguồn thu nhập chính của hai bà cháu.
Thương bà già yếu, ngay từ rất nhỏ, Nam đã có ý thức phụ giúp bà dọn hàng ra quán và dọn vào mỗi ngày, quét dọn xung quanh cho sạch sẽ…Trong khi các bạn được đi chơi sau mỗi buổi học, cuối tuần được về nội, về ngoại cùng bố mẹ, thì Nam cứ lủi thủi bên bà. Nam hay ra cánh đồng gần nhà bắt cua, bắt ốc, tát những vũng nước nhỏ để kiếm mớ cá, mớ tép, tìm hái rau ven bờ ruộng…Các cô bác trong xóm cũng thường hay gửi cho hai bà cháu khi thì ít rau tươi, mớ cá, miếng thịt hay mấy cân gạo…
Cây phượng già gắn bó thân thiết với bà cháu Nam. Mùa mưa bão, cành cây như dang ra che bớt mưa gió cho căn nhà nhỏ. Ngày nắng, tán lá xanh làm râm mát cả một khoảng lớn ven đường, tiếng chim hót véo von, tiếng ve râm ran rất vui tai. Cô bác đi chợ về, hay ra đồng làm thường dừng lại nghỉ ngơi dưới tán cây. Khi ấy, quán của bà cháu Nam thêm rộn rã tiếng cười nói và bà cũng bán được nhiều hàng hơn, dù chỉ là những cốc trà đá, cốc nước vối hay mấy cái kẹo, quả ổi, quả cam…
Mùa đông, cây phượng như thu mình lại, cành lá khẳng khiu, trơ trọi trong gió lạnh. Nhưng vào đầu xuân, từng chùm, từng chùm lộc xanh non lớn dần trên những cành cây, tràn đầy sức sống. Và khi tiếng ve râm ran báo hiệu mùa hè về thì phượng bắt đầu hé nở những bông hoa đầu tiên. Như một phép màu, từ những bông hoa lập lòe như ánh lửa trong kẽ lá xanh, màu đỏ cứ mỗi ngày lan ra, tỏa ra, phủ khắp tán cây. Hoa đỏ thắm, như không thể đỏ hơn, cánh hoa xòe trên đài hoa vàng tươi, từng chùm hoa ken dày nối đầy khắp các cành. Lúc ấy, cây phượng như một bông hoa khổng lồ, nổi bật trên màu xanh của trời, màu xanh của đồng lúa, của vườn cây trong làng.
Năm nay, như một sự phát hiện thú vị, rất nhiều tốp các anh chị học sinh cấp trung học cơ sở, trung học phổ thông, cả sinh viên nữa, rủ nhau về dưới cây phượng này để chụp ảnh kỷ niệm. Ai cũng mặc đồ thật đẹp, thật rạng rỡ, xinh tươi, dùng điện thoại, cả máy ảnh nữa…chụp cho nhau những bức ảnh thật đẹp để ghi dấu lại kỷ niệm của thời học sinh. Quán nước của bà ngoại trở nên đông vui, không chỉ nhờ bán được nhiều hàng hơn mà còn lây niềm vui của tuổi trẻ.
Một hôm, có một nhóm học sinh mặc đồng phục tới chụp ảnh kỷ yếu. Các anh áo trắng quần xanh, các chị tha thướt áo dài trắng. Họ chụp rất nhiều kiểu ảnh với cây phượng. Một chị chợt nói, vẻ tiếc nuối:
- Giá mà có chùm hoa này cầm tay chụp ảnh thì tốt biết mấy!
Nhưng cây phượng rất cao, không ai dám trèo lên.
Một anh cầm máy ảnh thấy Nam đứng gần đó, gọi lại bảo:
- Em bẻ cho các anh chị cành hoa phượng kia, rồi anh chị cho tiền.
Nam ngước nhìn lên cây phượng. Nó vẫn trèo lên cây để bắt ve sầu, có lần, nó phát hiện một tổ chim xinh xắn nằm gọn giữa chùm lá phượng ken dày. Nhưng bà ngoại nói không được phá tổ chim, con chim cũng như con người, cần có gia đình bình yên. Thế là cứ cách vài ngày, chờ khi chim bố mẹ đi vắng, Nam lại leo lên, len lén nhòm vào trong ổ, từ lúc là hai cái trứng bé xíu xinh xinh, tới khi 02 chú chim đỏ hỏn ra đời, rồi đôi chim non lớn dần, theo bố mẹ bay đi, để lại cái tổ xơ xác dần trong mưa nắng.
Nam cũng muốn giúp anh chị lắm, nhưng nó không muốn bẻ đi những cành phượng đấy, những cành phượng đỏ rực, buông dài xuống, đung đưa theo gió, thật đẹp.
Nam khẽ lắc đầu:
- Cành phượng to quá, nếu bẻ đi, cây không còn đẹp nữa, sang năm sẽ ít hoa đấy.
Anh ấy khẽ nhún vai:
- Ui dào, sang năm cây lại ra cành mới mà. Anh cho em nhiều tiền.
Tiền thì ai chả thích, nhưng phải chặt cả cành to thế, cây đau lắm đấy.
Và chợt nhớ ra những cây phượng ở ngoài cánh đồng, cây nhỏ hơn, thấp hơn nhưng hoa cũng đầy cành, Nam và các bạn hay bẻ hoa về chơi chọi gà hay làm cánh bướm bằng hoa phượng. Nó bảo:
- Các anh chị đợi em chút nhé.
Nam chạy ù đi và chỉ một lát sau, nó trở về, mặt mũi đen nhẻm nhưng nụ cười rạng rỡ với chùm hoa đỏ tươi.
Các anh chị học sinh thích lắm, họ chuyền tay nhau, nhất là các chị, tha hồ tạo dáng với mấy chùm hoa Nam đem về. Hôm ấy, các anh chị đã cho Nam số tiền còn nhiều hơn cả ngày bán quán của bà ngoại. Thế là, Nam có thêm một “nghề” mới, là đi hái hoa phượng về cho khách chụp ảnh. Buổi sáng bận đi học, trưa về, Nam tranh thủ đi hái hoa. Nó cố ý không hái hoa tập trung ở một cây, mỗi khi bẻ cành phượng, nó lại thì thầm: “Phượng ơi, cho mình xin nhé”. Nó cũng không bẻ cành lớn, chỉ tìm mấy chùm phượng vừa tay cầm, điểm mấy cái lá xanh mướt. Thứ bảy, chủ nhật, khách càng đông, Nam càng bận rộn. Thu nhập của bà cháu những hôm ấy nhiều hơn, phần do bà bán được hàng, phần khách cho thêm Nam nhờ những chùm hoa phượng bẻ về. Bà ngoại bảo, để dành tiền chuẩn bị cho Nam vào năm học mới.
Nhiều tiền hơn, nhưng bà ngoại không vui lắm. Bà dặn Nam không được bẻ trụi cây, không được bẻ cành lớn phá cây, nhất là cẩn thận kẻo bị ngã. Bà lo cho đứa cháu côi cút mới tí tuổi đầu đã phải cùng bà bươn chải kiếm sống. Nam nghe lời bà, nó chỉ bẻ hoa vừa đủ cho một buổi chụp ảnh, nhưng chiều về, nâng trên tay những bông phượng lá héo rũ, nhiều cánh hoa giập nát, nó lại thấy một nỗi xót xa…
Lan và Nam chung tổ học tập, nhà Lan ở trong làng, nhưng cứ chiều chiều, Lan lại chạy xe đạp ra quán nước. Bố mẹ làm việc ở cơ quan, nhà có anh chị lớn, ngoài giờ học, Lan hầu như không phải làm việc nhà nên hay ra chơi phụ giúp bà cháu Nam, khi thì dọn hàng quán, rửa cốc chén, khi thì quét dọn xung quanh… để Nam có thêm thời gian học nhóm, ôn bài với Lan.
Lan thấy Nam đi bẻ phượng về thì không vui:
- Cậu làm vậy là phá hoại môi trường đấy, với lại, lỡ mà ngã thì sao?
Nam phân trần:
- Mình biết, nhưng mình chỉ hái hoa ở những cây xa ngoài đồng thôi, mình cũng sẽ cẩn thận… Bà mình đang cần tiền mua thuốc chữa cái chân đau…
Lan lặng im nhìn Nam, nhìn xuống đôi dép đã rách quai của bạn, vừa giận vừa thương.
Lan kể chuyện của Nam cho Mai – lớp trưởng nghe. Mai cũng đồng ý với Lan là Nam không nên bẻ hoa phượng như vậy, vừa nguy hiểm, lại không phải là việc tốt. Nhưng hoàn cảnh Nam khó khăn quá, mỗi năm, cũng chỉ nhờ mùa hoa phượng này thôi. Bỗng Mai nghĩ ra một ý, nó bàn với Lan, mắt Lan sáng lên, vui mừng.
Chiều thứ sáu, Lan và Mai đến quán nước của bà cháu Nam. Trên giỏ xe của hai đứa, đầy những cành hoa phượng đỏ rực. Nam đang phụ bà dọn quán, nó ngạc nhiên:
- Sao các bạn lại leo lên cây bẻ hoa được hả, mà bẻ hoa làm gì chứ?
Mai cười rất tươi, kéo tay Nam cho chạm vào những cành hoa:
- Hôm qua, Lan và mình phụ mẹ mình làm những cành hoa này đấy. Hoa vải, nhưng Nam xem, mẹ tớ khéo tay chưa?
Nam nâng những cành phượng trên tay. Những cánh hoa mịn như nhung xòe nở trong đài hoa vàng tươi và những chùm lá xanh thẫm trên cành cây nâu nhạt, đưa ra xa tầm mắt một chút, nhìn thì y như hoa thật. Đủ kiểu nhé: bó hoa kết như hoa cưới của cô dâu; vòng hoa đội đầu điệu đà, mấy cành hoa đỏ rực xen với chùm lá xanh tươi và cả những bông phượng cách điệu to bằng bàn tay nữa…
Sáng thứ bảy, người đến chụp ảnh rất đông, những bó hoa, cành hoa được chuyền qua chuyền lại luân phiên giữa các nhóm, ai cũng thích thú. Lan và Mai còn giúp Nam chuẩn bị thêm một số “đạo cụ”, như: hoa phượng để trong nón lá, hoa phượng đặt trong túi cói, hoa phượng đặt trong rổ, trong thúng…Rồi các bạn còn vun những cánh phượng rơi rụng, chọn cánh hoa còn tươi, nhặt sạch để khách làm cảnh tung hoa rơi rơi lãng mạn, làm cho buổi chụp ảnh thêm xôn xao…Cả hai cái xe đạp của Mai và Lan cũng được mọi người “trưng dụng” để chụp ảnh nữa.
Cuối buổi, cả ba ngồi nắn nót, sửa sang lại những cành lá, những bông hoa bị móp méo, chuẩn bị cho buổi chụp ảnh hôm sau. Bà ngoại vui lắm, nhờ vậy mà bà không phải lo lắng cháu trèo cây nguy hiểm giữa trưa nắng, Nam cũng không áy náy khi phải đi bẻ hoa mỗi ngày. Bà cười móm mém, rút ra hai tờ tiền mới “thưởng công” cho Lan và Mai, nhưng cả hai lắc đầu quầy quậy. Lan, Mai, Nam ngồi bên bà, nhấm nháp miếng kẹo gừng vừa ngọt vừa thơm, cười sung sướng.
Trên cao, cây phượng vẫn nở hoa rực rỡ, cành lá đung đưa, lay động theo gió. Những cánh phượng đỏ cuối ngày rơi rơi, có mấy cánh hoa tinh nghịch chao nghiêng rồi đậu nhẹ trên mái tóc bạc phơ của bà ngoại và mái tóc xanh của ba đứa cháu ngoan.…
Nam ngước nhìn lên tán cây đỏ rực đang rung rinh trong gió, khẽ nói:
- Cảm ơn nhé, phượng ơi!
29/5/2026
Trần Thu Huê



