• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Điều thú vị nhất em từng làm

Chủ nhật - 31/05/2026 17:39


(Ảnh: Pixabay)


ĐIỀU THÚ VỊ NHẤT EM TỪNG LÀM 


Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô gái vừa tốt nghiệp đại học, đã quen với nhịp sống tất bật nơi thành phố này, khẽ chìa cho anh một nửa chiếc ô.

Hà Nội năm ấy còn rất trẻ trong mắt họ.

Những con đường quanh hồ Tây còn thơm mùi hoa sữa cuối mùa. Những "quán cóc liêu xiêu một câu thơ" ven đường vẫn sáng đèn đến khuya. Những buổi sáng mùa đông, cô gái đi làm sớm qua phố Phan Đình Phùng, khăn len quấn vội quanh cổ, còn chàng trai thì thức trắng đêm trên chiếc giường tầng nhỏ xíu nơi ký túc xá sinh viên để hoàn thành đồ án tốt nghiệp. 

Họ yêu nhau bằng những điều giản dị nhất.

Là ổ bánh mì chia đôi vào cuối tháng cạn tiền. Là những lần chở nhau trên chiếc xe đạp cà tàng, là những chuyến xe bus chen chúc từ Từ Liêm sang Thanh Xuân chỉ để gặp nhau vài phút.

Là những tối mất điện, hai người ngồi bên ban công khu tập thể cũ nhìn xuống phố xá loang loáng ánh đèn xe và kể cho nhau nghe về tương lai còn rất xa.

Cô gái lớn hơn anh một tuổi, đã đi làm, đã va vấp với cuộc đời nên hiểu hết những chông chênh của tuổi trẻ. Còn anh vẫn chỉ là chàng sinh viên với đôi mắt sáng và quá nhiều ước mơ.

Anh thường nói:

- Sau này nhất định anh sẽ đưa em đi thật nhiều nơi.

Cô cười:

- Em chẳng cần đi đâu xa cả. Chỉ cần sau này vẫn được ăn cùng anh một bát phở Hà Nội vào mỗi sáng mùa đông là đủ rồi.

Hà Nội chứng kiến những ngày tháng đẹp nhất của họ.

Những ngày chưa có gì trong tay ngoài tình yêu chân thành và niềm tin vào nhau.

Rồi đến ngày anh tốt nghiệp.

Buổi chiều hôm ấy, hàng bằng lăng trước cổng trường hoa như tím hơn mọi ngày. Cô đứng giữa dòng người đông nghịt, nhìn anh trong bộ áo cử nhân còn vụng về mà mắt đỏ hoe. Anh nhận quyết định công tác xa, về một vùng đất miền Trung đầy nắng gió.

Ngày tiễn anh ra ga, Hà Nội mưa.

Cơn mưa tháng Bảy phủ mờ cả ô cửa kính tàu. Cô đứng trên sân ga, tay siết chặt chiếc khăn nhỏ anh từng tặng, lặng lẽ lau những giọt nước mắt. Anh áp bàn tay lên ô cửa, giọng nghèn nghẹn:

- Đợi anh nhé!

Cô chỉ cười, gật đầu.

Hai năm xa nhau là hai năm Hà Nội chất đầy nhớ thương trong lòng người con gái ấy.

Cô vẫn đi làm mỗi ngày giữa dòng xe cộ hối hả. Vẫn ngang qua những con phố cũ từng có anh. Vẫn ghé quán cà phê quen nơi góc đường Nguyễn Du mỗi cuối tuần và gọi hai tách cà phê như một thói quen không đổi.

Những đêm mùa đông rét cắt da, cô ngồi bên cửa sổ căn phòng trọ nhỏ nghe tiếng gió hun hút qua mái hiên, nghe tiếng mưa phùn rơi thầm thì và đọc từng lá thư anh gửi về từ nơi xa. Trong thư, anh kể về những ngày công tác vất vả, về những đêm dài thức trắng làm việc, về nỗi nhớ Hà Nội và nhớ cô đến quay quắt.

Có lúc mệt mỏi, có lúc tưởng như khoảng cách và thời gian sẽ khiến người ta buông tay.

Nhưng họ chưa từng.

Bởi tình yêu ấy đã bén rễ quá sâu trong những năm tháng thanh xuân.

Hai năm sau, anh trở về.

Hà Nội hôm đó vào thu.

Mặt hồ Gươm xanh ngắt. Nắng vàng rơi nhẹ qua từng tán cây. Anh đứng dưới hàng lộc vừng đỏ lá, vẫn dáng người gầy gầy năm nào nhưng ánh mắt đã trưởng thành và kiên định hơn rất nhiều.

Cô chạy đến ôm chầm lấy anh giữa phố đông.

Không cần nói gì cả.

Chỉ cần biết cuối cùng người mình chờ đợi đã trở về.

Đám cưới của họ diễn ra giản dị trong một chiều cuối năm se lạnh. Không nhà hàng sang trọng, không váy cưới cầu kỳ. Chỉ có tiếng cười của bạn bè, mâm cỗ ấm cúng và ánh mắt hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ.

Một năm sau, cô con gái nhỏ ra đời.

Cô bé con có đôi mắt trong veo như mùa thu Hà Nội.

Ngày đầu tiên bế con trên tay, người đàn ông từng rong ruổi qua bao miền đất lạ đã lặng lẽ khóc. Anh hiểu rằng từ nay mình không chỉ sống cho riêng mình nữa.

Cuộc sống sau hôn nhân không phải lúc nào cũng là những ngày bình yên.

Họ từng trải qua những tháng ngày khó khăn đến nghẹt thở.

Có những tháng ngày đồng lương ít ỏi phải chắt chiu từng chút một để trả tiền thuê nhà, tiền nuôi con, tiền gửi trẻ. Có lúc bệnh tật, áp lực công việc và những biến cố gia đình khiến cả hai tưởng như kiệt sức.

Người con gái năm nào từng trẻ trung giữa phố phường Hà Nội giờ đã quen với những buổi sáng dậy từ tinh mơ lo nấu cháo cho con, rồi tất tả đi làm. Người đàn ông từng là chàng sinh viên nghèo giờ vai áo đã nặng thêm biết bao trách nhiệm.

Họ cũng từng cãi vã. Từng im lặng. Từng có những đêm quay lưng vào nhau giữa căn nhà chật hẹp mà nghe lòng mỏi mệt.

Nhưng rồi sáng hôm sau, người chồng vẫn lặng lẽ mua cho vợ ổ bánh mì nóng trên đường đi làm về. Người vợ vẫn để sẵn cho chồng cốc trà gừng mỗi đêm đông.

Tình yêu sau nhiều năm không còn là những lời ngọt ngào tuổi trẻ.

Mà là khi đi qua gần hết một đời người, vẫn còn muốn nắm tay nhau giữa bao giông bão.

Hai mươi bảy năm trôi qua.

Hà Nội đã đổi thay rất nhiều.

Những con đường cũ giờ đông đúc hơn. Những hàng cây ngày xưa có cây đã bị đốn hạ. Quán cà phê cũ nơi họ từng ngồi cũng không còn nữa.

Chỉ có tình yêu của họ là vẫn ở đó.

Một buổi chiều cuối xuân, hai vợ chồng đi bộ bên hồ Tây. Gió thổi nhẹ qua mái tóc đã lấm tấm bạc. Người chồng nắm tay vợ như ngày còn trẻ.

Thành phố lên đèn.

Những ánh đèn vàng trải dài xuống mặt nước lấp lánh.

Người vợ khẽ tựa đầu vào vai chồng, mỉm cười:

- Điều thú vị nhất em từng làm ở Hà Nội… chính là yêu anh.

Người đàn ông nhìn người phụ nữ đã đi cùng mình gần ba mươi năm giữa cuộc đời đảo điên này, bàn tay siết chặt hơn.

Phía trước vẫn còn những chông gai.

Cuộc sống vẫn chưa bao giờ dễ dàng.

Nhưng sau tất cả, họ hiểu rằng:

Chỉ cần còn có nhau, Hà Nội vẫn sẽ luôn là nơi dịu dàng nhất để trở về.


Hà Nội, 24/5/2026

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.