
- Trang văn

Người cô yêu kính
Thứ tư - 03/06/2026 07:24

(Ảnh: ST)
NGƯỜI CÔ YÊU KÍNH
Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy!
Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ: “xíu đi học về, tao, mày với mấy đứa kia xuống nhà thăm cô nha”. Nghe câu rủ rê ấy, em cảm thấy bất ngờ, vui mừng vì sẽ được gặp lại người cô đáng kính chủ nhiệm bọn em năm lớp 8.
Em xin giới thiệu một chút về người cô đáng kính ấy của em. Cô tên là Nguyễn Thị Diễm, cô đã ngoài năm mươi tuổi, dẫu vậy với mái tóc xoăn, nụ cười hiền hậu, cô vẫn luôn hoạt bát, nhanh nhẹn và luôn luôn xứng tầm “Tổng tài” của lũ học trò ma mãnh chúng em, chứ không phải kiểu “già” như cái tuổi 50 của cô!!! Cô luôn là một người mẹ, một người đã trao cho chúng em thanh xuân và những kỷ niệm đáng nhớ.
Sau buổi học căng như dây đàn, cùng với hai bài kiểm tra như nuốt trọn “tâm hồn trong trắng” của bọn em, khi em bước ra khỏi phòng học thì bỗng một cơn gió nhẹ lướt qua như thể mẹ thiên nhiên đang vỗ về cho bọn em vậy. Bỗng có một bàn tay bé nhỏ kéo nhẹ đôi vai nặng trĩu của em, đó là bạn Đông Nghi (một bạn Mỹ Tâm được rủ để đi thăm cô và là bạn thân của em), bạn kêu rằng: “bọn tao đã đợi ở dưới lâu rồi, chỉ chờ mỗi mày thôi”.
Xin cho em giới thiệu sơ bộ về đám bạn thân (đều được rủ đi thăm cô) của em. Minh Trí, có biệt danh là “trùm trường tự xưng”, nghe hơi tếu xíu…, cao ngang em (1m7 trở lên). Việt Tú (bản thân em) - em là đứa được cho là giỏi Toán nhất lớp, cũng có một kho tàng về công thức Văn học khổng lồ và là lớp phó học tập của lớp. Lớp trưởng Mỹ Tâm, là người học giỏi thứ hai của lớp, cũng là “cây văn” của lớp, có trách nhiệm với công việc của lớp, luôn nghiêm khắc, lạnh lùng với các bạn lớp khác nhưng khi chơi với tụi em thì nhỏ Tâm trở nên hoàn toàn trái ngược – rất hài hước, tếu táo và dễ thương. Tiến Minh, thằng bạn hay hỏi bài em môn Toán và rủ em trốn học đi chơi. Nó lạc quan và không bao giờ giận dỗi ai cả. Gia Linh, học giỏi Tiếng Anh nhất lớp, cũng là thằng bạn chỉ bài môn Anh cho em nhiều nhất. Nó cũng rất lạc quan và nói chuyện rất hợp với tất cả mọi người. Trà Giang, đứa học giỏi nhất lớp đều các môn, không có gì để chê cả, lại xinh gái, duyên dáng nữa chứ, chỉ mỗi tội tính tình thì hơi tẻn tẻn, hài hước. Đấy - đám bạn thân luôn bên em những lúc em cần và là những đứa mà khi có tụi nó ở bên thì em có thể thỏa thích kể lể, vui đùa về mọi thứ trên đời, là đám bạn mà em sẽ không bao giờ quên được.
Trở lại với chuyến đi thăm cô nhé! Khi em xuống đến chân cầu thang thì bọn bạn đã tập hợp đầy đủ và sẵn sàng theo kế hoạch. Vì chờ em hơi lâu nên em bị các bạn cho ăn “bánh mắng”. Dù vậy, em vẫn cảm thấy vui như Tết. Bọn em đạp xe nối đuôi nhau để chạy, sau chừng 15 phút thì cũng đến được nhà cô. Hôm đấy cô không có tiết nên cô đã chờ bọn em ở cửa. Gặp lại cô, chúng em hơi chút bất ngờ. Bất ngờ ở chỗ là mọi khi cô luôn xuất hiện trên lớp, trước mặt chúng em với một dáng vẻ nghiêm nghị, chỉn chu và hơi giữ khoảng cách với chúng em. Cô thường bảo “Thầy phải ra thầy, trò phải ra trò” nên chúng em dù rất yêu kính cô, nhưng với cô, chúng em vẫn phải giữ một khoảng cách vô hình. Nhưng hôm nay hình như khoảng cách ấy đã không còn. Hôm nay, cô như một người mẹ hiền thực thụ của bọn em. Cô mặc bộ đồ giản dị, nét mặt đôn hậu, nở nụ cười hiền đón chúng em. Cô mang ra một hộp quà to đùng, bọn em túm lại xem, thì bên trong có một chai rượu nho, sáu viên Socola, một vài túi bánh, cô nói: “đây là quà cuối năm bạn Mỹ Tâm thay mặt lớp tặng cô”. Lúc đó tụi em mới nhìn nó, hóa ra cuối năm nó với Nghi và Giang đã tặng quà cô mà không cho tụi em biết. Cô đưa thêm ít trái cây gọt sẵn, cô nói “Mấy đứa đem về, chiều học nhóm thì ăn với nhau cho vui”. Rồi cô hỏi tình hình của lớp trong năm học mới này ra sao, có bạn nào tiến bộ, bạn nào còn quậy, bạn nào chọn môn thi học sinh giỏi ra sao… cô hỏi tất tật những gì thuộc về tình hình của lớp. Chúng em thi nhau khoe thành tích với cô. Cô khuyên chúng em cố gắng học để cuối năm có kết quả tốt và thi vào cấp THPT được như ý. Cô hỏi về ước mơ của chúng em sau khi tốt nghiệp bậc THPT. Cô bảo “Nếu có ước mơ và dám thực hiện ước mơ thì chắc chắn các em sẽ làm được. Cô tin là thế”. Nghe câu nói của cô, chúng em như được tiếp thêm sức mạnh cho công cuộc học tập của mình. Cô dặn chúng em phải luôn rèn luyện và học tập thật tốt để cô chủ nhiệm được vui. Chúng em hứa với cô là cuối năm học chúng em sẽ đem thành tích đến để cô vui cùng chúng em. Cô cười hiền và tạm biệt chúng em.
Chúng em mong sau này cô luôn dõi theo chúng em, vui buồn cùng chúng em cô nhé. Hẹn gặp lại cô trong những niềm vui bất tận. Chúng em mãi yêu cô!
(Tú béo).
Nguyễn Việt Tú, 15 tuổi
Học lớp 9 tại trường THCS Thác Mơ
Số Nhà 09 (Xã Phước Tín cũ), Phường Phước Long tỉnh Đồng Nai



