
- Trang văn

Vit bầu
Thứ ba - 03/02/2026 09:30

(Ảnh: Pexels)
VỊT BẦU
(Nguyễn Linh Khiếu)
Cò Bé nuôi một chú vịt bầu. Lông chú trắng muốt. Đôi mắt tròn vo bao giờ cũng ngó nghiêng dò ý Cò Bé. Dáng chú bệ vệ đi lại lạch bạch ộ ệ rất ngộ nghĩnh.
Mỗi khi Cò Bé đi câu chú thường theo ra bờ sông lăng xăng dưới chân. Khi câu được cá chú thường rối rít nhảy nhót đòi ăn. Thái độ xem chừng mất nết.
Nếu câu được cá to thì chú đừng mơ. Đó là phần của Cò Bé.
Nhưng khi được cá nhỏ. Cò Bé hào phóng tặng chú. Chú hồ hởi vác cổ lên trời nuốt ngay không đắn đo gì. Vừa nuốt vừa khẽ rung mỏ cạc cạc xem chừng khoái chí lắm.
Mỗi khi Cò Bé ra vườn trồng cây. Chú lẽo đẽo theo sau. Khi xới đất nếu lộ ra con giun con dế là chú lao vào rúc đất bắt ngay. Ăn rất ngon lành. Đôi mỏ lấm lem bùn đất lắc lắc trông quá chán.
Chả hiểu sao vịt bầu không ra sông ra đồng bơi lội cùng chúng bạn vịt làng. Chú chỉ quanh quẩn ở góc sân vườn nhà.
Mỗi khi Cò Bé đi học về chú lao ra tận ngõ đón. Rồi vừa lạch bạch lắc lư theo về nhà vừa khẽ kêu cạc cạc. Ý hỏi Cò Bé có gì cho chú không.
Khi đó Cò Bé thường đưa tay vuốt đầu chú. Chú nũng nịu dúi dúi mỏ vào cổ tay. Đôi mắt trong veo ngước nhìn Cò Bé như muốn mách điều gì.
Một ngày anh Cò To cùng các bạn ở trường Đại học về chơi. Nhà không còn đồng nào. Đành phải giết vịt bầu đãi khách.
Mọi người uống rượu và nức nở khen thịt vịt ngon. Các anh chị sinh viên ai cũng khen Cò Bé chăm ngoan nuôi vịt giỏi.
Hôm ấy Cò Bé thương vịt bầu không ăn một miếng thịt nào.
Sau khi anh và các bạn anh đi rồi tự dưng nước mắt Cò Bé cứ chảy ròng ròng.
Nhiều tháng sau Cò Bé vẫn thẫn thờ ngẩn ngơ thương nhớ vịt bầu.



