
- Trang văn

Đêm trăng
Thứ ba - 05/05/2026 10:39

(Ảnh: Pixabay)
ĐÊM TRĂNG
(Nguyễn Linh Khiếu)
Những đêm hè oi ả hay những đêm thu gió lộng mùa trăng sáng, lũ trẻ thường theo các anh chị lớn ra ngồi dưới gốc đa cổ thụ trên con đê biển hóng gió ngắm trăng.
Những đêm trăng thanh gió mát các anh chị thường thổi sáo chơi đàn hát hò, vô cùng vui vẻ. Từ nơi xa trong sóng sánh ánh trăng vàng, các anh chị từ những gốc đa khác đáp lại tiếng đàn điệu hò tiếng hát hết sức say đắm hồn nhiên tươi sáng.
Trong khi trai gái hát hò đối đáp hồn nhiên đắm đuối vui vầy thì thủy triều dâng. Phù sa đỏ theo con nước tràn ngập cánh đồng, ếch nhái cá tôm xôn xao nhảy múa, côn trùng da diết tấu lên những dạ khúc xuân tình, lúa đang thì con gái ngào ngạt tỏa hương thơm ngát đất trời.
Trong những đêm trăng sáng thanh bình như thế tiếng sáo tiếng đàn điệu hò câu hát của trai gái mới lớn thâu đêm suốt sáng tưởng chừng bất tận.
Rồi thời gian thấm thoát, tiếng đàn điệu hò tiếng hát cứ thưa dần, thưa dần. Rồi bỗng một ngày dưới ánh trăng vàng lung linh thanh vắng đồng quê chỉ còn lại ngằn ngặt tiếng côn trùng lõng bõng, tiếng cá tôm u ơ, tiếng ếch nhái buồn bã...
Nhiều năm sau Cò Bé mới hiểu. Ngày ấy khi chiến tranh miền Nam ngày càng ác liệt thì tất cả trai làng đều nhập ngũ vào chiến trường. Trai làng đi sạch, các chị lẻ loi bóng chiếc, chẳng ai còn lòng dạ nào ra đê hóng gió ngắm trăng đàn hát nữa.
Nghe nói những trai làng hồn nhiên hát hò đàn sáo trong những đêm trăng sáng năm xưa ra trận không một người nào trở về mà đều đã nằm lại ở chiến trường.../.



