
- Trang văn

Hãy là ngôi đền tự tỏa sáng trước khi đi tìm ánh sáng
Thứ ba - 05/05/2026 10:35

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)
HÃY LÀ NGÔI ĐỀN TỰ TỎA SÁNG TRƯỚC KHI ĐI TÌM ÁNH SÁNG
(Thanh Bình)
Con yêu dấu của mẹ!
Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ? Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má.
Mẹ đã về Hà Nội, nhưng con lại quá bận rồi. Câu chuyện cũ chưa thể nối lại.
Mẹ đã không kịp cho con lời khuyên khi con cần mẹ nhưng mẹ vẫn đang ngắm con bị vòng xoáy công việc, áp lực cơm áo gạo tiền & muôn vàn mối quan hệ gia đình, xã hội cuốn đi. Mẹ tự hỏi: liệu con đã có lời giải cho bài toán khó; hay đó chỉ là cảm xúc nhất thời thoáng qua của người trẻ khát khao hạnh phúc; Thương lắm, mẹ chọn gửi gắm đôi dòng đến con và cho cả các con gái, con trai khác của mẹ.
Con yêu dấu!
Trong hành trình xây dựng tổ ấm, sẽ có những ngày mỗi chúng ta thấy lòng mình như một căn phòng trống trải, lạnh lẽo. Những lúc ấy, ta dễ buông lời tự than hay oán trách người bạn đời: Tại sao anh/em không quan tâm đến cảm xúc của tôi? Tại sao tôi hy sinh nhiều thế mà không được đền đáp?
Hãy nhớ, trước khi đòi hỏi thế gian phải rót đầy chén trà hạnh phúc của mình, con hãy lặng im tự hỏi: “Ta đã thực sự yêu thương chính mình chưa?”
Hãy nhớ: Hôn nhân là sự cộng hưởng, không phải cuộc vay mượn, con nhé!
Trong đời sống hằng ngày, mẹ thấy nhiều đôi lứa mệt mỏi vì những kỳ vọng áp đặt lên nhau. Họ trách vợ/chồng không nhận ra sự kiệt sức của mình sau một ngày dài, nhưng chính họ lại chẳng nỡ dành cho mình mươi phút tĩnh lặng để thở, mà lại chọn cách ngược đãi bản thân bằng sự cau có.
Họ trách đối phương không trân trọng sự hy sinh của mình, nhưng chính họ khi soi gương lại chỉ nhìn thấy những khiếm khuyết của bản thân (vài vết nám, mấy nếp nhăn hay sợi tóc bạc…), quên mất việc phải mỉm cười bao dung với chính hình hài mà cha mẹ đã ban cho.
Cổ nhân phương Đông dạy rằng: “Thân bất tu, gia bất tề”.
Nếu bản thân ta không tự tu tập, không tự lấp đầy sự thiện lành và biết cách yêu lấy chính mình, thì làm sao con có thể “tề” được cái gia đình nhỏ ấy trong sự ấm êm?
Một cái cây không tự hút nước để xanh tươi, thì làm sao có bóng mát cho người khác tựa vào?
Erich Fromm (1900–1980) - một nhà tâm lý học xã hội, nhà phân tâm học và triết học nhân văn người Đức gốc Do Thái; được coi là một trong những tư tưởng gia quan trọng nhất thế kỷ 20, nổi tiếng với việc kết hợp các học thuyết của Sigmund Freud và Karl Marx để phân tích mối quan hệ giữa cá nhân và xã hội, đã khẳng định: “Nếu một cá nhân có khả năng yêu thương một cách trọn vẹn, người đó cũng yêu thương chính mình”. Mẹ thích quan điểm này nên chia sẻ. Con hãy nhớ nhé.
Hãy nhìn ra Vũ trụ, con sẽ thấy vạn vật đều biết tự cân bằng. Hãy nhìn vào thiên nhiên để thấy sự diệu kỳ của hệ thống tự lấp đầy, con nhé!
Mặt Trời: Phải tự đốt cháy và tỏa năng lượng từ bên trong mới có thể sưởi ấm cho cả thái dương hệ. Nó không đi xin ánh sáng từ hành tinh nào khác.
Đại dương: Phải tự mình bao la và sâu thẳm mới có thể dung chứa muôn vàn dòng sông đổ về. Nếu đại dương không đủ rộng, nó sẽ sớm bị phù sa của những dòng sông làm cho nghẽn lối.
Trong kinh điển phương Đông, Lão Tử từng dạy: “Tri nhân giả trí, tự tri giả minh” (Biết người là khôn, biết mình mới là sáng). Khi ta biết mình là ai, biết trân trọng giá trị của chính mình, ta sẽ tỏa ra một trường năng lượng tự tại. Lúc đó, ta không còn là một “vệ tinh” mải miết quay quanh người khác để xin chút hơi ấm, mà ta chính là một thiên thể tự phát sáng.
Nhưng nếu chỉ yêu mình, tự tôn tự trọng với cái tôi là chưa đủ. Hãy để sự ấm áp từ trái tim dẫn dắt cho con.
Khi con đã học được cách vỗ về chính mình, hãy dùng sự tự tại đó để tưới mát mối quan hệ bằng một lối giao tiếp đầy bao dung. Đừng để những lời nói sắc lẹm hay sự im lặng lạnh lùng làm rạn nứt tấm màn nhung của hạnh phúc của mình.
Cổ nhân dạy: “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. ”Trong hôn nhân, "vừa lòng" không phải là nịnh nọt, mà là sự tôn trọng. Thay vì những câu lệnh áp đặt: “Anh/Em phải thế này…”, hãy bắt đầu bằng sự sẻ chia: “Em/Anh cảm thấy…”. Đừng bắt người bạn đời phải gánh vác những kỳ vọng muộn màng hay những ước mơ dang dở của riêng mình.
Cùng với lời nói, hãy thử thay đổi cử chỉ, hành động. Hãy tinh tế trong từng hành vi, trong cái nắm tay siết nhẹ khi ngồi bên nhau hay cả… lúc đi qua nhau; hãy tự tay đắp lại tấm chăn cho bạn đời lúc nửa đêm, hay đơn giản là buông điện thoại xuống để thực sự lắng nghe, con nhé!
Và hãy học cách quan tâm không áp đặt.
Yêu người là để người được là chính họ. Khi con thôi áp đặt những tiêu chuẩn khắt khe, con sẽ thấy đối phương tự khắc muốn xích lại gần.
Khổng Tử dạy: “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” (Điều gì mình không muốn, đừng làm cho người khác). Khi con đối xử với bạn đời bằng sự ấm áp mà con hằng mong muốn nhận được, con đang tạo ra một vòng lặp hạnh phúc bất tận không chỉ cho bạn đời mà cho chính mình.
Và dù khao khát yêu đương, đừng biến mình thành kẻ “Hành khất” trong tình yêu, đừng biến mình thành Con Tằm để người đời hát:
“Thương thay thân phận con tằm,
Kiếm ăn được mấy, phải nằm nhả tơ.”
Nếu con chỉ biết "nhả tơ" hy sinh mà không biết tự nuôi dưỡng "thân tằm", con sẽ sớm kiệt quệ. Tình yêu không phải là sự đòi hỏi đổi chác, mà là sự tự nguyện ban tặng từ một tâm hồn phong phú. Như Jiddu Krishnamurti đã nói: “Tình yêu chỉ nảy nở khi có sự tự do và sự phong phú của tâm hồn.”
Mẹ nuôi dưỡng các con bằng tình yêu thương và sự bao dung. Nhưng con thấy đó, mẹ chọn cho đi mà không chọn hi sinh.
Yêu thương là một vòng tròn hoàn hảo nhất khi nó hội tụ đủ ba yếu tố: Biết yêu mình, biết yêu người và được người yêu lại.
Hãy chăm sóc “ngôi đền” tâm hồn con cho thật lộng lẫy và ấm áp. Hãy bước vào hôn nhân & ở đó với trái tim bao dung, không kỳ vọng, không áp đặt. Khi con là một nguồn sáng ấm áp, cả thế giới sẽ tìm đến con để được sưởi ấm. Đó mới chính là sự viên mãn đích thực của một đời người.
Yêu chính mình là khởi đầu của một cuộc tình lãng mạn suốt đời.
Yêu người bằng sự bao dung là khởi đầu của một hạnh phúc vĩnh cửu.
Và được yêu là phần thưởng ngọt ngào nhất cho một tâm hồn biết tự sáng.
Ps. Mẹ vẫn đợi cuộc gặp để được nhìn thấy con rạng ngời hạnh phúc



