
- Trang văn

Điều không thể mất
Thứ hai - 04/05/2026 14:07

(Ảnh: Đặng Văn Tôn)
ĐIỀU KHÔNG THỂ MẤT
(Thân tặng L.H.)
A! Có thư chị Hoa này!
Hoan từ đâu chạy sầm sập về miệng toe toét, tay cầm một phong thư. Nó giơ cho tôi xem rồi giật lại, ê a đọc to: Lan Hương /Thương nhớ gửi đến Thu Hoa/ Số nhà... Tổ... Phường Thị xã Thái Bình
Tôi bỗng giật mình đánh thót một cái... Tôi nhanh tay giật lấy phong thư... Thôi đúng rồi đích thị là dòng chữ tròn trịa đẹp nhất nhì lớp của Hương.
“Đồng Hới ngày... tháng... năm
Hoa yêu quý của Hương!
Tha lỗi cho mình Hoa nhé! Hôm đi mình không gặp Hoa để xin lỗi và chia tay được. Mong Hoa thông cảm và bỏ quá cho nhé! Trước đó, mình có đến nhà Hoa mấy lần song đều không gặp... xa Hoa mình nhớ ghê lắm, nhiều đêm mình không ngủ được cứ nằm thao thức mãi, nhớ Hoa, nhớ thị xã bé nhỏ mà rất vui đã gắn bó với những kỷ niệm tuổi thơ của hai đứa chúng mình. Vào đây mình chưa quen ai, không bạn bè chán quá. Mình lại bị ngã nước, sốt liên miên, lẽ ra phải viết thư ngay cho Hoa song bận quá mong bạn thông cảm. Xa nhau, nhớ nhau nhiều! Hoa... »
Đọc thư Hương tôi không tự chủ được mình nữa... Qua màn nước mắt tôi bỗng thấy Hương hiện lên cao thượng quá, thân thương quá... Nhớ đến Hương tôi lại nhớ về một buổi học tôi không thể nào quên...
Trống đã điểm giờ vào lớp. Cô giáo giở sổ điểm, hôm nay bài toán hơi khó nên cô giáo chờ đợi tinh thần xung phong của học sinh trong lớp. Lác đác có vài người học khá giơ tay nhưng có thêm Hương... Cô giáo nhìn lướt qua rồi gọi:
- Trần Thiên Hương nào!
Hương run run bước lên bảng mặt đỏ dừ, từng dòng chữ trắng hiện ra. một phút, hai phút rồi ba phút trôi qua nặng nề, nặng nề... tôi nói róng riết:
- Ngữ ấy có mà làm được. Đòi xung phong cơ? Không có người ta kèm làm được khối...
Hương đã làm xong. Nhìn những dòng chữ đang nhảy nhót trước mắt tôi bỗng gai gai...
- Hoan hô sai rồi! Sai rồi...
Tôi nói hơi to. Mấy chục con mắt đổ dồn về phía tôi đầy vẻ khó chịu, trách móc...
- Em nào nhận xét?... cô giáo hỏi.
Không kịp suy nghĩ, bất giác tôi giơ tay thật máy móc: - Em ạ! - Được, Hoa lên bảng. Tôi bước lên bảng đầy vẻ tự tin pha chút kiêu kỳ, hãnh diện. Dưới lớp lại rào rào, xì xèo bàn tán... Mấy phút trôi qua, tôi đã làm xong bài toán một cách ngắn gọn.
- Sai rồi! Sai rồi! - Trong lớp ồn lên và giọng cô giáo thủng thẳng:
- Học giỏi nhưng đừng hấp tấp kiêu kỳ.
Lúc này, nghe cô giáo nói, mặt tôi rát bỏng, đỏ bừng... - Còn bài của Hương đúng. Một cách làm thật sáng tạo mà cô chưa hề nghĩ đến Hương đã có những tiến bộ rõ rệt. Đề nghị cả lớp hoan nghênh...
Từng tràng vỗ tay nổi lên hưởng ứng, một thoáng ghen tị và hổ thẹn ập đến trong lòng tôi. Tôi quay lại nhìn Hương, mặt nó hơi buồn, đỏ dừ, đầu cúi xuống, hai bím tóc khẽ đung đưa, mồ hôi túa ra làm bết những sợi tóc vốn rất mảnh mai của nó...
Tan học, tôi đi thật nhanh về nhà mặc cho Hương gọi với theo. Mấy hôm sau, tôi có nghe phong phanh là Hương sắp theo bố mẹ vào Đồng Hới. Mẹ tôi có nói lại là Hương có đến chơi mấy lần song không gặp tôi nó buồn lắm... Tôi như bỏ rơi nó và quên nó tự hồi nào... tôi đã giã từ tình bạn một cách lạnh nhạt buồn tẻ...
Để rồi hôm nay, bỗng nhận được thư Hương tôi bàng hoàng nhìn lại mình. Thì ra tôi vô lý, bảo thủ... Trời ơi, chỉ vì bảo thủ và ích kỷ đã làm tôi suýt mất đi một tình bạn quá ư là trong trẻo thơ ngây... Đêm đó, tôi ngồi suy nghĩ lung lắm và tôi quyết định viết thư cho Hương viết thật dài, viết một mạch Tự nhiên, tôi muốn thốt lên: “Hương ơi! Tha lỗi cho mình Hương nhé...”.
Tôi lặng lẽ ngồi trong bóng tối mà nước mắt cứ trào ra, những giọt nước mắt hối hận, nóng hồi... Tiếng dế kêu “ri ri ri...” ở góc vườn. Tiếng ếch nhái kêu “ồm ộp”, tiếng chuột gọi nhau “chít chít...” tiếng thạch sùng “tạch tạch” tiếng hát ru con của ai đó tha thiết ngân dài trong đêm vắng... Và lời Hương từ rất xa vẫn nhắc tôi những lời khuyên về mối tình bè bạn...
Bùi Thị Vân Khánh
13 tuổi Thị xã Thái Bình



