
- Trang văn

Lăng Cô
Thứ năm - 30/04/2026 06:55

(Ảnh: Pixabay)
LĂNG CÔ
(Nguyễn Linh Khiếu)
Mình dậy khi mặt trời chưa mọc. Bãi biển chỉ loáng thoáng một vài ngư dân vừa từ biển về. Biển trời Lăng Cô xanh ngọc trong vắt. Gió nhẹ sóng chỉ lăn tăn. Bãi biển sạch bong như thể đêm qua có ai lau dọn. Đi dọc bãi biển. Cát trắng mịn màng thơm ngát trải dài hút tầm mắt. Lạ thật giữa miền Trung nắng gió khắc khổ nghèo đói lại có một Lăng Cô cứ như thể biển địa đàng thời khai thiên lập địa.
Có một con thuyền nhỏ vừa cập bờ. Vài ba ngư dân đôn đáo khiêng vác những sọt cá lên bãi cát. Mình định chụp mấy kiểu ảnh nhưng thấy vô vàn những chú cá bé nhỏ giẫy dụa mắt trợn ngược tuyệt vọng. Chạnh lòng lại thôi. Ngư dân vật lộn với biển suốt cả đêm mà chỉ bắt được ngần này cá hay sao. Biển cả mênh mông mà chỉ còn lại những con cá bé tý tẹo này sao.
Mặt trời dần lên cao. Trên bãi cát xa xa có một chấm nhỏ. Đến gần hóa ra một ông già nhỏ thó dúm dó đen đúa. Không có đôi mắt trắng đen hấp háy thì không nhận ra ông già. Ông cầm một chiếc cần câu nhỏ như trò chơi trẻ con. Thấy mình ông cười hề hề thân thiện. Mặt nhăn nhúm như quả nho khô.
Mình hỏi: Ông câu được nhiều không. Vẫn dõi theo chiếc phao ngoài biển. Ông phều phào: Không nhiều đâu. Hỏi: Câu được cá to hay nhỏ. Ông quờ tay gạt chiếc túi dứa về phía mình. Mở miệng túi mình thấy dăm bảy con cá láo nháo chỉ nhỉnh hơn ngón tay. Mình hỏi: Sao ông không đi biển đánh cá. Ông vẫn nhìn phao câu: Già không đi được đâu. Bán thuyền rồi. Mình hỏi: Ngày nào ông cũng câu à. Ông thều thào: Ngày nào cũng câu kiếm ăn hê hê.
Thấy ông không rời mắt khỏi phao câu. Mình không làm phiền ông nữa. Đi xa ngoái lại nhập nhòa một chấm lờ mờ trên cát. Đi một lúc nhìn lại chỉ thấy bãi cát mênh mông.
15. 8. 2012



