• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Chuyện tình người lính biển

Thứ ba - 28/04/2026 12:30


(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Diệu Liên)



CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN 

(Nguyễn Diệu Liên)


Gió biển đêm thổi ràn rạt qua boong tàu, mang theo vị mặn nồng len vào từng kẽ áo. Con tàu Hải quân lặng lẽ rẽ sóng, ánh đèn vàng hắt xuống mặt nước loang loáng như những vệt ký ức chập chờn.


Anh đứng tựa lan can, mắt hướng ra khoảng tối mênh mông. Một đồng đội khẽ vỗ vai:

- “Lại nhớ nhà à?”

Anh cười nhẹ, giọng trầm xuống:

- “Không… nhớ một người thôi.”

Người ấy… là cô.

Ngày đầu tiên anh gặp cô, không phải nơi biển đảo, mà là một buổi thi học sinh giỏi năm lớp 10.

Giữa sân trường đông nghịt thí sinh, cô xuất hiện như một nét chấm phá lạ lùng. Mái tóc tém ngắn cũn cỡn, cặp kính cận dày, đứng lọt thỏm giữa đám con trai cao lớn, miệng cười tươi rói, nói chuyện “mày – tao” hồn nhiên đến vô tư.

Anh đứng từ xa, nhìn cô mà bật cười.

Vào phòng thi, cô ngồi đong đưa đôi chân không chạm đất, dáng vẻ như một cô học trò cấp hai lạc vào kỳ thi lớn. Vậy mà chưa đầy nửa thời gian, cô đã giơ tay:

- “Thưa thầy, em nộp bài ạ!”

Cả phòng xôn xao. Người ngạc nhiên, người nghi ngờ. Chỉ mấy cậu bạn của cô nhìn nhau cười, khi cô lén giơ bốn ngón tay.

“Bốn bài… là đủ rồi.”

Cô là vậy. Không bon chen, không ép mình. Chỉ cần đủ… và vui.

Anh nhìn theo bóng cô ra ngoài, lòng bỗng thấy nhẹ như có gió lướt qua.

Ba năm, ba lần thi, anh vẫn chỉ dám đứng từ xa nhìn cô, vì cô và anh học hai trường khác nhau, trường anh cách trường cô khá xa và mỗi năm chỉ một lần thi học sinh giỏi anh mới lại được gặp cô. 

Tốt nghiệp cấp 3

Rồi mỗi người một ngả.

Anh vào trường quân đội. Cô học đại học cách trường anh học bốn mươi cây số. Khoảng cách không xa… mà cũng chẳng gần.

Một ngày 22/12.

Cô cùng đám bạn tinh nghịch “đột nhập” lên tàu để đến thăm các anh bộ đội. Hơn chục sinh viên mà chỉ mua… một vé tàu.

Tiếng cười rúc rích chạy dọc các toa. Người trốn dưới ghế, người leo lên khoang hàng. Khi tàu lắc lư qua những cánh đồng, gió ùa vào cửa sổ, mang theo mùi sắt thép và bụi đường, cả bọn cười nghiêng ngả như chưa từng có nỗi lo nào trên đời.

Đến nơi, các chiến sĩ đón họ bằng những nụ cười ấm áp.

- “Chào các em! Đi đường có mệt không?”

- “Dạ không ạ! Vui lắm các anh ơi!”

Buổi giao lưu diễn ra giữa sân doanh trại. Dưới tán cây, tiếng đàn ghi-ta vang lên. Có người đọc thơ, có người hát, có người múa.

Cô thì… cái gì cũng tham gia.

- “Để em hát bài này nhé!”

- “Ơ, lại em nữa à?” – một anh lính cười.

- “Dạ, em đa-zi-năng mà!”

Tiếng cười vang lên giòn tan.

Anh đứng ở phía xa, lặng lẽ nhìn cô. Vẫn là nụ cười ấy. Vẫn là ánh mắt trong veo ấy.

Chỉ là… anh vẫn chưa dám lại gần.

Rồi một ngày, anh có lý do để bước vào thế giới của cô.

Một món quà của người bạn nhờ anh chuyển giúp tới cô khi anh được chuyển về học ngay gần trường của cô, khoảng cách giữa 2 trường chỉ 1 km. 

Vào một buổi tối chủ nhật. Chỉ với hai giờ đồng hồ ít ỏi được phép ra khỏi doanh trại, 

anh chạy bộ qua con đường tối, thở dốc nhưng mắt sáng lên khi thấy cô đứng trước ký túc xá.

- “Ơ, anh đến rồi à?”

Anh bối rối ...

-“Ừ… tiện đường thôi.”

Cô cười:

- “Tiện đường mà chạy nhanh thế à?”

Những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối, nhưng với anh… là cả một bầu trời niềm vui.

Những năm tháng sinh viên trôi qua trong tiếng cười, những buổi gặp vội, và cả những lần chia tay chóng vánh.

Có lần anh lỡ hẹn.

Khi đến được phòng cô, cô vẫn cắm cúi viết luận văn.

- “Anh đến rồi à?” – cô nói, mắt không rời trang giấy.

- “Ừ… anh xin lỗi.”

- “Ừ.” – cô đáp nhẹ tênh.

Một lúc sau, anh kéo cô đi ăn.

- “Phạt anh một cốc chè!”

- “Chỉ một cốc thôi à?”

- “Thêm… một cây kem nữa.”

Hai cây kem, một nâu, một hồng.

Anh nhanh tay đổi.

Cô giả vờ ngơ ngác:

- “Ơ… kem đổi màu à?”

Anh cười như một đứa trẻ.

Rồi anh ra biển.

Những ngày đầu lênh đênh, sóng đánh dập dềnh. Anh ôm lan can, mặt tái xanh.

Một đồng đội cười:

- “Say sóng à lính mới?”

- “Không… là nhớ một người.”

Đêm xuống, biển đen đặc. Chỉ có tiếng sóng vỗ vào thân tàu và ánh đèn le lói từ buồng lái.

Anh ngồi trong khoang, viết thư cho cô: “Ở đây, biển rộng lắm. Anh đứng giữa mênh mông… mới hiểu thế nào là cô đơn. Người ta nói mẫu đơn là mẹ của những nỗi cô đơn. Còn anh… chắc là con của biển.”

Ngoài kia, các chiến sĩ thay nhau trực gác. Người lau súng, người kiểm tra thiết bị, người nhìn xa xăm về phía chân trời nơi đảo chìm đảo nổi.

Có người khẽ nói:

- “Không biết giờ này ở nhà mọi người đang làm gì nhỉ…”

Anh im lặng. Trong đầu chỉ có hình ảnh cô bên cửa sổ, tóc bay trong gió.

Trên đảo Trường Sa, nắng như đổ lửa. Gió mặn chát môi.

Những người lính trồng rau trong từng thùng đất nhỏ, hứng từng giọt nước mưa quý như vàng. Buổi sáng, họ chào cờ giữa biển trời. Lá cờ đỏ bay phần phật trong gió.

Anh đứng nghiêm, mắt hướng về đất liền.

Nơi đó… có cô.

Ở quê, cô đứng bên cửa sổ lớp học. Ngoài kia là biển.

Sóng vỗ đều đặn, như nhịp tim.

Cô giảng bài, rồi lại lặng lẽ nhìn ra xa.

- “Cô ơi, cô nhìn gì thế ạ?”

Cô mỉm cười:

- “Cô… nhìn một người.”

Đêm về, cô mở những lá thư anh viết gửi cho cô từ nơi đảo xa. Có những bức thư đã cũ, mực đã nhòe, giấy đã ố vàng… nhưng cô vẫn đọc đi đọc lại từng con chữ ấm áp yêu thương ấy!  

Sáu năm yêu xa. Hai năm anh được về phép một lần. Những lần gặp chỉ vỏn vẹn một tháng.

Một tháng yêu thương dồn nén cho hai năm xa cách.

- “Anh xin lỗi… vì để em chờ lâu.”

- “Em quen rồi.” – cô cười, mắt long lanh.

Ngày anh được trở về đất liền công tác. 

Không còn là những lá thư, không còn là những đêm biển dài vô tận.

Chỉ còn một lễ cưới giản dị.

Cô mặc áo dài trắng, ôm bó hoa bách hợp. Anh trong bộ quân phục Hải quân, đứng thẳng, mắt dịu dàng.

Lúc cả hai trao nhẫn cưới, anh hạnh phúc mỉm cười thì thầm trêu cô: 

- “Cuối cùng… em cũng tìm được nửa của mình rồi.”

Cô tinh nghịch lấy ngón tay chạm vào mũi anh và khẽ nói:

- “Không… là anh tìm được em trước.”

Ngoài kia, gió biển vẫn thổi.

Nhưng lần này… không còn xa cách.

Chỉ còn yêu thương… ở lại.


Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.