
- Trang văn

Nắng
Thứ năm - 30/04/2026 06:51

(Ảnh: Pixabay)
NẮNG
(Nguyễn Phương Thủy gửi các trò xưa, gửi các bạn xưa)
Hôm nay thứ bảy, trời trong veo nắng. Nắng gieo hạt, nắng buông hương xuống làng mạc núi non. Nắng xanh như mây, nắng hồng như má trẻ thơ ngây, nắng dịu như nụ cười ánh mắt người yêu sau vành nghiêng nón lá... Nắng buông... hoa đỡ, lá đùa, sóng ríu rít đuổi nhau giành tia lấp lánh. Nắng buông... nơi ấy quê hương. Bao gương mặt đang vui tươi, bao tiếng cười đang tan vào sóng biển và bao ánh mắt chói chang dõi nơi xa, tìm hy vọng, tìm niềm tin, tìm điểm tựa... Nắng buông... nơi cỏ đã khô sợi gầy, nơi mồ hôi đã đọng bạc muối áo người, nơi mặt đường hừng hực hơi giận hờn rát bỏng... Nắng buông!
Có một người nấp sau rèm cửa - trắng muốt run run - nắng lọt qua vô hình, không hơi ấm, chỉ liu riu, chỉ thầm kín, chỉ đủ để sợi dây vô hình gói ký ức từ từ lỏng lẻo... từ từ mở... run run. Để rồi từng gương mặt, giọng nói, tiếng hát, bờ vai... hiện lên... hiện lên nhưng vẫn vô hình...
Nhớ! Nhớ tới mức nắng co mình rút khỏi căn phòng. Chiếc rèm không run nữa.
Những giọt nước mắt tròn dần, buông.
25.04.2026



