• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Người bạn tốt

Chủ nhật - 08/02/2026 08:38



(Ảnh: Pixabay)


NGƯỜI BẠN TỐT


Tôi là một cậu học trò bướng bỉnh, nghịch ngợm nhất lớp. Cô Thu thường bảo: “Cái cậu này thật cứng đầu, cứng cổ”. Cô Thu nói đúng. Tôi ít dòm ngó đến bài vở, lại còn hay đi trèo cây, tắm ở ao hồ. Ai nói động đến là tôi gân cổ lên cãi. Cô giáo và bố mẹ nói thế nào tôi cũng không nghe. Vì thế, lực học của tôi giảm sút: từ khá xuống trung bình, còn đạo đức thì xếp loại kém. Hôm đọc xếp thứ, cô giáo hỏi cả lớp:

- Các em ạ. Lực học của bạn Hải giảm sút rất nhiều, em nào xung phong giúp đỡ bạn Hải?

Cả lớp tôi, ai cũng lắc đầu: “Ối giời ơi, nói với bạn Hải như nước đổ lá khoai ấy”!

Cô giáo nói, giọng buồn buồn:

- Thế không em nào nhận giúp đỡ Hải ư?

Đúng lúc ấy, có một cánh tay giơ lên, đó là thằng Hiến “choắt” - cái thằng mà đã có lần bị tôi bắt nạt. Hiến đứng lên, nói:

- Thưa cô, em xin giúp đỡ bạn Hải!

Cô giáo vui vẻ:

- À, Hiến! Cô mong sự giúp đỡ của em với bạn Hải sẽ thành công.

Tôi chép miệng: “Giúp với chả đỡ”. Chiều hôm ấy, tôi về rất nhanh để kịp giờ đá bóng. Tôi đang đi thì đằng sau có tiếng gọi:

- Hải ơi! Hải! Đợi tớ với!

Tôi biết Hiến gọi nhưng giả như không nghe thấy. Nhưng Hiến đã chạy nhanh lại, khẽ đập vào vai tôi và nói:

- Tối nay mình đến nhà Hải học nhé!

- Tối nay mình có việc bận! – Tôi nói vẻ khó chịu.

Hiến không nói thêm gì, chỉ tỏ vẻ buồn.

Sáng hôm sau, tôi vừa cầm quả bóng ra đến sân thì thấy Hiến xách cặp phía xa. Biết Hiến sẽ đến nhà mình học, tôi trèo tót lên chạc ba cây ổi. Một lúc sau, Hiến đến nhà tôi gọi to:

- Hải ơi! Hải!

Tôi không trả lời. Bỗng Hiến ngước nhìn lên cây ổi và nó nhìn thấy tôi. Đúng lúc ấy, quả bóng của tôi từ trên cây rơi xuống trúng đầu Hiến, làm tôi ngượng. Còn Hiến thì mỉm cười, lấy từ trong cặp ra một quả ổi và gọi to:

- Hải ơi! Hải! Mẹ mình vừa cho mình quả ổi Bo ngon lắm, xuống đây mà ăn cho vui rồi đi học bài!

Câu nói dịu dàng, thật thà của Hiến nghe sao dễ thương quá! Tôi vội nhảy tót xuống. Hiến bổ đôi quả ổi, đưa tôi một nửa. Tôi và Hiến vừa ăn, vừa cười sung sướng.

Ăn xong, tôi và Hiến vào bàn học bài. Hiến giảng cho tôi từng bài toán khó. Nó giảng chi ly, dễ hiểu ghê. Hiến còn đặt đề toán cho tôi làm, rồi đọ đáp số.

Từ đó, tình bạn của chúng tôi trở nên thân thiết. Có những buổi tối, rét thấu xương, tôi đang nằm co ro trên giường thì nghe tiếng Hiến gọi, thế là tôi lại vùng dậy, mở cửa cho Hiến vào, rồi hai đứa lại chụm đầu cùng nhau học. Chiều nào chúng tôi cũng đi đá bóng, nhưng đá ít thôi còn về học bài và giúp đỡ bố mẹ.

Lực học của tôi được nâng dần, từ trung bình lên khá và đạo đức cũng được xếp loại khá. Bởi vì tôi đã nghe những lời khuyên của bố mẹ, cô giáo và của Hiến. Tôi không đi tắm ở ao hồ, không trèo cây và không gây gổ đánh nhau với các bạn khác.

Bây giờ tôi đã là một cậu học sinh tiên tiến, đã tiếp xúc với bao bạn tốt, nhưng hình ảnh Hiến vẫn mãi mãi in đậm trong tâm trí tôi.

 

Đặng Thị Duyên

14 tuổi, Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.