
- Trang văn

Nắng quê tôi
Thứ tư - 15/04/2026 18:09

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)
NẮNG QUÊ TÔI
Cái nắng quê tôi thật lạ. Nó mang sắc hồng chiếu lên những dải mây rực rỡ. Ngay từ sáng sớm, mọi người nhìn về phía đông đã thấy lóa mắt bởi một vùng mặt trời, cái khuôn đỏ tròn lặn ấy đang chuyển động không ngừng.
Chỉ những hôm đầu bầu trời thật xanh thẳm, lững lờ những đám mây trắng hồng bay theo gió, mặt trời mới lên. Ngày nào có vài tảng mây đen là không ai có thể nhìn thấy, dù chỉ một tia nắng duy nhất của mặt trời.
Nắng quê tôi từ từ nhích lên. Ánh sáng tràn đến đâu là từ kẽ lá, ngọn cỏ đến mặt đất đều sáng lòa, ngay cả những khe núi lúc trước còn âm u, giờ đã sáng trắng.
Buổi trưa, nắng im lìm đứng lặng, bóng người, bóng cây đều được chiếu thẳng xuống. Ánh nắng vàng xuộm như tơ tằm tưởng như nhuộm vàng tất cả mọi thứ. Ai đến đây đều ngạc nhiên trước sự thay đổi quá nhanh về sắc nắng quê tôi. Không có một sự oi bức, ngột ngạt nào, xen lẫn trong nắng là một sự tinh khiết lạ kỳ, là một hơi sương núi trong lành tỏa ra. Giữa những tiếng u…u…trầm trầm kỳ lạ của núi.
Giữa những buổi trưa vàng nắng ấy, lũ trẻ chúng tôi thường rủ nhau ra chân núi kiếm những quả hồ đào dại cũng vàng, vàng hơn cả ánh nắng mặt trời. Cái lòng đào của quả trứng giữa một lòng trắng vô tận chỉ xuất hiện khi chiều đến. Hoàng hôn, ráng mặt trời đỏ, đỏ ửng lên, tươi tắn hơn.
Giang Thị Thảo
Thị xã Thái Bình



