
- Trang văn

Chiếc diều
Thứ năm - 09/04/2026 13:05

(Ảnh: St)
CHIẾC DIỀU
Mùa hè. Trước ngày trả phép về sân bay cùng đồng đội sẵn sàng cất cánh chiến đấu chống bọn giặc Trung Quốc xâm lược, bố Nam làm cho Nam chiếc diều bằng thứ giấy gì rất mỏng, dai, màu nâu đất. Phía dưới, bố dán hai dải giấy hồng mềm như dải lụa. Một dải bố vẽ cậu bé Nam, còn dải kia bố vẽ em Bắc, cả hai dải bố đều nắn nót viết tên hai anh em. Bố Nam bảo; “Diều sẽ đưa anh em con bay lên tận trời đấy”. Nam quý bố, quý cả chiếc diều. Thỉnh thoảng gặp buổi chiều mát, những làn gió nhẹ tràn đầy đồng nội, Nam mới mang diều ra thả cùng các bạn. Mỗi khi Nam nới tay dây, chiếc diều được gió bay mãi lên trên bầu trời lồng lộng, như một chiếc thuyền nhỏ xíu bồng bềnh giữa biển. Nam thầm ước ao cho diều bay cao như máy bay của bố. Giá lúc này máy bay của bố qua đây thì hay biết mấy… Thế nào bố cũng nhận ra chiếc diều của anh em Nam.
Chơi diều, Nam lại nhớ nhiều đến bố, Nam hỏi:
- Mẹ ơi, sao đã lâu bố không về với chúng con?
Mẹ bảo:
- Thằng giặc Trung Quốc đang lăm le xâm lược nước ta. Vì vậy lúc nào bộ đội ta cũng phải cảnh giác cao. Bố con còn bận canh giữ bầu trời Tổ quốc cho thật bình yên, để các con được tự do thả diều đấy.
Nam lặng yên, lòng thấy căm ghét lũ giặc Trung Quốc quá.
Hôm nay Nam lại mang diều ra đồng thả; đi bên cạnh Nam còn có mẹ. Những làn gió mát rượi như mang theo cả lời nói của mẹ và nỗi lòng của Nam. Nam thả diều, khi cánh diều lên cao, mẹ đứng nhìn đăm đắm.
Nam say sưa ngắm chiếc diều. Mẹ cũng đang nhìn lên bầu trời có chiếc diều đẹp đó. Em Bắc cũng chạy ra tự bao giờ đang nắm lấy tay, nhìn lên. hai dải giấy mềm mại vẫy vẫy. Ba mẹ con ngắm diều cùng nhớ về một người vô cùng thân thiết, đó là nỗi nhớ của cả nhà đối với bố.
Phạm Thị Hoài Yến
Lớp 9, thị xã Thái Bình



