• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Dì Hà

Thứ ba - 07/04/2026 07:48


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)



DÌ HÀ


Hôm nay, dù vẫn còn việc nhưng tôi vẫn quyết định dành cho mình một buổi đi dạo cuối tuần. Sau một hồi đi vòng vòng, tôi dừng chân ở khu thiếu nhi cũ, đã cũ, nhưng mùi hoa sữa vẫn còn. Mặc dù nó đã cũ rích, nhìn đáng sợ và sập xệ nhưng nó từng là nơi đồng hành, ghi lại tuổi thơ tôi cùng những người yêu quý. 


Quay trở về ngày tôi còn học mẫu giáo, dì Hà là người mà tôi thân thiết nhất dù không máu mủ. Chắc bạn sẽ nghĩ sao không phải là ba mẹ hay bạn bè? Vì phần lớn ba mẹ đều đi vắng nên có lẽ tôi thân với dì vì dì là người đưa đón và bầu bạn cùng tôi nhiều nhất. Thường thì dì sẽ chở tôi đi ăn sáng, mua bánh rồi dẫn tôi cắp sách đến trường. Tối về lại cùng đi dạo hồ Long Thủy và mua bánh kẹo, tấp vào khu thiếu nhi, vừa tô tượng vừa ăn. Ngày qua ngày, nó trở thành thói quen, rồi tôi cũng dần coi dì là người thân. Tôi nghĩ dì sẽ mãi cùng tôi lớn lên, nhưng đời mà, đâu có như là mơ? Cũng không nhớ rõ, cụ thể là ngày nào, nhưng hôm đó tôi vừa được họ hàng lì xì cho một số tiền. Tôi hí hửng cùng mẹ cho bé heo cưng “ăn”, nhưng rồi lại thấy đâu mất. Tôi khóc ầm trời lên, nằng nặc đòi mẹ đi kiếm. Mẹ tôi cũng sốt ruột, vì đó là con heo tôi đã tích tiền 5 năm trời, đâu có ít, tôi cứ nghĩ do tên trộm đáng ghét nào đó, nhưng vài ngày sau, tôi biết sự thật. Hôm ấy, tôi thấy ba mẹ đang nói chuyện với dì Hà. Có lẽ là không thấy hoặc nghĩ tôi không biết gì, ba mẹ hỏi dì Hà về con heo đất của tôi. Dì chỉ im lặng nghe mẹ nói hết, rồi lặng lẽ gật đầu, lấy tay gạt giọt nước mắt đang rơi. Phải, lúc đó tôi bàng hoàng nhận ra con heo đất là do dì lấy. Bạn hỏi tôi có ghét dì không ư? Ít nhất, khi đó tôi có. Tôi không hiểu vì sao dì lại lấy heo đất của tôi chứ. Chúng tôi thân thiết đến vậy cơ mà? Khi đó tôi không hiểu, nhưng giờ tôi hiểu, cũng không ghét nữa. Nhà dì nghèo, khó khăn mà không nổi một đồng để xoay sở mới có ý dại dột. Dì lại là trụ cột của gia đình, áp lực lại càng khủng khiếp, hết cách, dì chọn làm việc xấu. Cái nghèo đúng là đáng sợ nhỉ? Tôi đã nghĩ thế khi biết lý do. Cũng vì cái nghèo đó, mà tôi mất đi một người dì. Và khi ba mẹ tôi đã biết, dì cũng nghỉ việc. Ba mẹ tôi thương dì, vẫn phát lương, không đòi lại. 


Một khoảng sau khi nghỉ dì quyết định ra Bắc làm ăn. Trước khi đi, dì đã ghé qua tiệm. Lâu không gặp, dì nhìn trông gầy gò hơn, đen hơn. Ba mẹ cùng dì nói chuyện ở phòng khách, còn tôi vẫn giận, dù ai khuyên tôi cũng không ra gặp dì. Dì chắc cũng biết tôi giận, dì để lại một gói quà và một lá thư nhỏ. Tối đó tôi mở ra bên trong là một vài bịch bánh kẹo, một món đồ chơi nhỏ và cuối cùng, tôi mở lá thư ra, lại xuất hiện nét chữ quen thuộc “Dì xin lỗi con”. Quay lại thực tại, tôi đã mua gói kẹo thổi sáo, cái kẹo mà tôi biết đến nhờ dì, cũng là món kẹo tôi từng rất thích, tôi vừa ăn vừa ngồi trên gốc cây hoa sữa. Bạn có biết quyển sách “Đừng cúi đầu mà khóc, hãy ngẩng đầu mà đi không?” Lư Tư Hạo đã viết trong chương “Hương vị quen thuộc ấy là một cỗ máy thời gian” một câu rất hay, làm tôi ấn tượng. Thời gian có thể trôi, bạn có thể quên thứ gì đó, nhưng hương vị thì sẽ mãi ở lại. Là con đường, là bài hát hay một món ăn, nó sẽ gợi cho bạn hình bóng của ai đó chăng?” có lẽ thật vậy, bao năm rồi, cái hương vị này vẫn mãi ở đây, ở dưới gốc cây hoa sữa, trong hương hoa sữa. Hình như tôi hơi có chút hối hận, hối hận vì không gặp dì. Nhưng chắc giờ dì cũng có cuộc sống mới, không biết còn nhớ cô bé ngày đó không? Thoát khỏi dòng suy nghĩ, mấy giờ rồi nhỉ? Tôi không biết có gặp lại dì không, nhưng có lẽ mỗi khi đi ngang qua khu thiếu nhi này, lòng tôi sẽ lại chợt nhớ người dì năm đó.


Nguyễn Ngọc Diệp, 13 tuổi

Lớp 8A4, Trường THCS Thác Mơ, Đồng Nai

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.