
- Trang văn

Hai chị em mèo
Thứ bảy - 04/04/2026 10:56

(Ảnh: Pixabay)
HAI CHỊ EM MÈO
Nắng và mây bay. Từng mảng bóng râm chạy lướt trên sân nhà.
Màu sắc và cảnh vật dịu lại, đậm thêm trong bóng râm, rồi bừng sáng, xôn xao rực rỡ khi ánh nắng tràn đến.
Trên sân nhà, hai chị em mèo đang nô đùa với nắng và bóng râm. Trên sân rộng bóng râm từ từ đến, rồi từ từ lướt qua, khiến chị em mèo chớp chớp mắt nhìn theo. Hai chị em cứ thế nô đùa trong ánh nắng của buổi chiều thu. Chơi nhiều cũng chán, mèo em nũng nịu:
– Chị ơi! Chị cho em chơi trò khác đi! Meo!
Mèo chị quý em, thùy mị và hiền từ hơn mèo em. Nó quay lại giơ chân trước lên khẽ vuốt vào bộ lông em mượt như tơ của em mà nói:
– Ôi! Khoang trắng của chị ơi! Chị em ta đã vui chơi thỏa thích rồi! Còn bây giờ, ta hãy rình bắt chuột đi thôi!
Khoang trắng không nghe lời. Nó bảo: “Ôi dào! Rình chuột làm gì cho mệt, chơi có phải thích không”. Rồi nó chạy đi chơi.
Mèo Khoang đi, còn lại một mình Mèo Mướp ở lại. Nó đưa đôi mắt tròn xanh thăm xung quanh, rồi nó từ từ đứng dậy, cái thân dài mềm mại uyển chuyển lướt đi. Nó đi về phía bổ thóc. Giờ này lũ chuột sẽ nhân cơ hội cả nhà đi vắng để đến ăn hại. Vừa lúc đó, Khoang trắng từ đầu chạy đến. Nó buồn rầu nói với chị Mướp:
- Meo! Meo! Chị ơi em đói lắm rồi! Meo.
- Tại em đấy mà! Đi bắt chuột thì có phải giờ em no nê không nào?
Nghe nói đến chuột, Khoang trắng thích hơn. Nhưng nghĩ đến ngồi rình nó lại ngại, và nó lại tót chạy đi chơi trong cơn đói cồn cào. Trong khi đó, chị Mèo Mướp chăm làm đã ngồi thu mình, đôi mắt lim dim, cả thân hình im phăng phắc và chỉ nhìn thấy hơi thở phập phồng từ cái bụng thon của nó mà thôi. Nó sẵn sàng trong cái thế mà một tý nữa thôi nó sẽ nhảy ra và vồ lấy con mồi.
Năm phút, mười phút rồi đó... mười lăm phút trôi qua, nó vẫn bền bỉ ngồi rình phục. Nó không cảm thấy mệt mỏi. Cho đến một tiếng sau, thằng chuột đã đến. Đôi mắt ti hí của nó lấm lét nhìn quanh như dò xem có ai đang rình nó không. Nhưng dù đôi mắt của nó có tinh ranh đến đâu thì cũng không để tìm thấy Mướp đang thu mình rất khéo. Rồi rất nhanh, Mèo Mướp nhún chân, phốc! Thằng chuột đang nhắm bạt thóc đã bị Mướp vồ gọn.
Mướp cất tiếng kêu vui sướng:
– Ngheo! Ngheo!
Mướp gọi Mèo Khoang lúc này đang nô đùa ngoài sân để quên cái đói. Nghe tiếng gọi, nó hớn hở chạy đến... và nó sững người trước con mồi vẫn còn nguyên mà chị đã dành cho nó. Nó ngoe nguẩy cái đuôi và kêu lên thích thú. Nó hiểu rằng nếu cứ đi chơi thì sẽ chả có gì mà ăn đâu.
Trại sáng tác 1985
Lê Quỳnh Nhâm, 13 tuổi
Khu Đậu thị xã Thái Bình



