• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Chổi rơm

Thứ bảy - 04/04/2026 11:27



(Ảnh: St)


CHỔI RƠM


Chổi rơm diện cái váy màu vàng như nắng, óng ả như tơ. Chà, cái váy sao mà khéo thế, vừa gọn vừa xinh, lại chun ở thắt lưng, phía dưới xòe ra như cái quạt giấy mở hết cỡ. Chổi rơm mặc cái váy đẹp nên rất ngại đến những nơi rác rưởi, bụi bặm. Suốt ngày nó chỉ quanh quẩn trong nhà, chả chịu ra cửa, cứ như công chúa cấm cung ấy.


Anh Chổi Tre và chị Hót Rác thấy Chổi Rơm bé bỏng, yếu ớt nên cũng không tị nạnh gì với nó. Hai người bảo nhau quét dọn khắp mọi nơi: vườn, ngõ, còn việc quét nhà thì nhường cho Chổi Rơm.


Một hôm, anh Chổi Tre và chị Hót Rác đang làm việc ở sân thì trời đổ mưa. Cả hai vội vàng theo chị chủ nhà chạy tạt vào hiên nhà để tránh. Thấy hai người lấm láp, Chổi Rơm định lánh ra, nhưng không kịp. Nó đành phải đứng lại trò chuyện với anh chị nó. Nó vừa nói vừa chun mũi lại như sợ hít phải bụi bẩn. Thấy thế, anh Chổi Tre và chị Hót Rác nhìn nhau cười, nhưng cũng không nặng lời với Chổi Rơm.


Chổi Rơm vuốt ve những nếp váy của mình cho thật phẳng phiu rồi nhìn hai người từ đầu đến chân và nghĩ: “Cái anh Chổi Tre này vừa già khọm, vừa xấu xí. Còn chị Hốt Rác kia chả co quắp gì cả, lưng đâu lại bè bè như tấm phản ấy…!”.


Mưa đã tạnh, anh Chổi Tre và chị Hót Rác tạm biệt cô “em út”, tiếp tục công việc ngoài sân. Chổi Rơm nói với chị chủ nhà về điều nó nghĩ ban nãy. Chị lắc đầu:


- Cô đừng vội xem thường người khác như thế. Cô chỉ õng ẹo ở trong nhà chứ làm sao mà ra sân làm việc khi mưa gió như họ được?

Chổi Rơm cãi: 


- Làm được chứ! Mưa, em cũng làm được !


Nói rồi, cô lúc lắc cái đầu một cách ngạo mạn. Chị chủ nhà không nói thêm với Chổi Rơm nữa. Chị bảo Chổi Rơm xuống thu dọn ở bếp. Nó lập tức đi ngay.


Nó nghênh nghênh cái đầu, vừa đi vừa vung vẩy làm cho cái váy xòe ra, nhưng vừa mới đến cửa bếp, bỗng nó khựng lại. Mưa dột xuống nền bếp từng vũng. Chổi Rơm nhăn nhó cái mặt rồi ren rén thu vén. Nó đến bên vũng nước đen như nước kẹo đắng, ngần ngừ mãi mới ngồi xuống. Cái gấu váy của nó ngấm nước và bết đất, đen lại. Ì ạch mãi, nó mới vun được một đám rác bằng quả bưởi. Nó định bỏ việc, nhưng như thế thì nhục nhã, nó đành phải cố . Nhìn trước nhìn sau chẳng thấy ai, nó lặng lẽ ngả mình lên đống rác một chút cho đỡ mệt, nhưng vừa đặt lưng xuống, nó đã thiếp đi.


Khi nghe tiếng chuột sốt soạt trên gác bếp, nó mới tỉnh dậy. Nó ngạc nhiên thấy vũng nước đã được quét khô. Nhìn ra sân, nó thấy anh Chổi Tre và chị Hốt Rác đang rửa tay chân bên bể nước. Họ nói chuyện gì rất vui. Chổi Rơm hỏi nhỏ chị chủ:


- Chị ơi, ai vừa giúp em thế hở chị?


Chị chủ chỉ tay về phía bể nước. Chổi Rơm hiểu ra, từ lâu nay, anh Chổi Tre và chị Hót Rác vẫn lặng lẽ giúp nó, dành cho nó công việc nhẹ nhàng, sạch sẽ mà nó không biết.


Hè 1980

Nguyễn Thị Thùy Nhung, 14 tuổi

Cổ Rồng, Phương Công, Tiền Hải

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.