
- Trang văn

Quả bóng cao su
Chủ nhật - 19/07/2026 08:03

(Ảnh: St)
QUẢ BÓNG CAO SU
Đối với một thị trấn nghèo nàn như chúng tôi thì bóng cao su thường hiếm, chúng tôi chỉ được dùng những quả bóng nhựa bé hay quả bưởi khô nướng chín, chứ không được đá bóng cao su. Vậy mà chúng tôi vẫn chia bè và đá. Các trận đấu gay cấn lần lượt diễn ra thoải mái… Cho đến một hôm, bố Thịnh đi công tác xa, khi về, bố Thịnh mua cho một quả bóng cao su xanh, đỏ mới toanh. Sáng hôm sau, Thịnh mang đi. Mười đứa con trai tụi tôi mặt mày rạng rỡ hẳn lên. Ra chơi, chúng tôi ra sức đá, đá cho đã đời. Thú thật, đá bóng cao su êm chân hẳn lên. Đã thế, nó còn nẩy hơn bóng nhựa nhiều. Trời mùa hè nóng bức, đá được một chút chúng tôi đã mệt nhoài, đổ hết mồ hôi. Có đứa cởi phăng áo ra. Sau trận đó, chúng tôi sướng ơi là sướng.
Thế rồi, một tai họa ập lên đầu chúng tôi.
Một hôm, Toàn lăn ra ốm phải nghỉ học mấy ngày. Bố Thịnh bực quá, tra Thịnh:
- Có phải vì quả bóng mà thằng Toàn phải nghỉ học không?
- Vâng ạ. Không giấu nổi bố, Thịnh thành thật khai.
- Vì sao vậy - bố Thịnh hỏi gặng
- Chúng con đã bóng giữa lúc quá năng. Bạn Toàn bị cảm nặng ạ.
Bố Thịnh tích thu quả bóng rồi im lặng giấu đi. Vài ngày sau, khi Toàn khỏi ốm, chúng tôi bày cách kéo nhau đến xin lỗi bố Thịnh và hứa "Từ nay không chơi bời tùy tiện như thế nữa".
Nghe chúng tôi nói rất lâu, bố Thịnh mới phân giải:
- Bác khuyến khích các cháu vui chơi, rèn luyện thân thể cho tốt nên mới mua tặng Thịnh và các cháu quả bóng cao su này. Từ nay chỉ đá vào giờ nghỉ và khi trời râm mát. Nhớ chứ?
Chúng tôi đồng thanh cất tiếng hứa. Bố Thịnh vui vẻ đưa cho chúng tôi quả bóng cao su. Từ buổi ấy, trên phố nhỏ ấy lại ầm vang tiếng reo vui của lũ trẻ chúng tôi xung quanh quả bóng tròn.
1998
PHẠM MINH HÙNG
Lớp 5G trường tiểu học Kỳ Bá Thị xã Thái Bình



