
- Trang văn

Nửa thế kỷ Búp trên cành
Thứ bảy - 08/08/2026 11:07

NỬA THẾ KỶ BÚP TRÊN CÀNH
Phần 1 Gieo mầm
Có những mùa hè đi qua chỉ còn lại tiếng ve ngân trong ký ức và sắc phượng đỏ thắm góc trời. Nhưng cũng có những mùa hè ở lại mãi trong lòng người, bởi từ đó những ước mơ được đánh thức, những tâm hồn được nâng niu và những hạt mầm tài năng bắt đầu bén rễ.
Năm mươi năm trước, trên quê lúa Thái Bình, giữa những ngày đất nước còn bộn bề khó khăn do vừa bước qua chiến tranh, một ý tưởng khơi nguồn sáng tạo tuyệt đẹp đã được thực hiện: đó là chương trình gieo vào tâm hồn trẻ thơ tình yêu văn chương, tình yêu quê hương và tình yêu tiếng Việt - là cái gốc để gìn giữ và phát huy văn hóa, tâm hồn và tài năng cho công cuộc tái thiết đất nước.
Ngày 20 tháng 6 năm 1976, Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình khai giảng “Lớp Đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học nghệ thuật” đầu tiên của tỉnh. Và liên tục suốt 23 mùa hè, từ năm 1976 đến năm 1998, gần 200 học sinh có năng khiếu sáng tác văn học nghệ thuật từ khắp các huyện, thị xã trong tỉnh đã hội tụ dưới ngôi nhà văn chương ấy. Có khóa học kéo dài 2 tháng, có khóa chỉ vỏn vẹn 2 tuần, nhưng khoảng thời gian ấy đủ để cho những hạt giống nảy mầm xanh, trở thành kỷ niệm đẹp trong ký ức của mỗi em được lựa chọn tham gia chương trình.
Bởi, đó không đơn thuần là một lớp học hè.
Đó là nơi những trang viết đầu tiên với những dòng văn, câu thơ hồn nhiên, non nớt được lắng nghe, được nâng niu và được nắn chỉnh bằng tất cả sự trân trọng.
Đó là những buổi học rộn rã tiếng cười vui; là những chuyến đi thực tế trên những cánh đồng lúa chín vàng, những dòng sông quê đỏ nặng phù sa, những ngôi chùa cổ kính, những làng nghề bình dị hay những bãi biển xanh… Mỗi cảnh sắc, mỗi con người đều trở thành chất liệu nuôi dưỡng tâm hồn, đi vào trang viết trong trẻo của tuổi thơ yêu dấu.
Với nhiều em, đó cũng là lần đầu tiên được rời quê lên tỉnh; lần đầu được gặp những người bạn cùng chung niềm say mê văn chương; lần đầu được lắng nghe những nhà văn, nhà thơ nổi tiếng giảng bài; và cũng là lần đầu tiên biết rằng những câu chữ vụng dại của mình có thể làm rung động trái tim người đọc.

Trong hành trình gieo mầm ấy có biết bao tấm lòng tận tụy, mà trước hết phải kể đến những văn nghệ sĩ tâm huyết của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình, như: Bút Ngữ, Lê Bính, Kim Chuông, Nguyễn Khoa Đăng, Đức Hậu, Bùi Công Bính, Nguyễn Văn, Võ Bá Cường, Duy Lễ, Vĩnh Bảo, Dương Côn…, và các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ có tên tuổi từ Trung ương được mời về giảng dạy cho các em như: Tô Hoài, Võ Quảng, Vũ Tú Nam, Phạm Hổ, Định Hải, Phong Thu, Hoàng Vân…
Các thầy không chỉ dạy cách gieo vần, dựng tứ thơ, hay cách viết một câu văn đẹp, mà còn truyền cho những cây bút nhỏ tình yêu con người, tình yêu quê hương, lòng trung thực trong sáng tác và trách nhiệm của người cầm bút trước cuộc đời. Những bài học năm nào đã trở thành hành trang, cẩm nang và định hình nhân cách của các em trong suốt cuộc đời.
Sau mỗi khóa học, những sáng tác tiêu biểu của các em lại được tuyển chọn in trong Tạp chí “Búp trên cành”. Những trang sách còn thơm mùi mực ấy đã lưu giữ biết bao cảm xúc hồn nhiên của tuổi thơ. Cái tên “Búp trên cành” sau này đã trở thành một biểu tượng đẹp của công tác phát hiện, bồi dưỡng năng khiếu sáng tác văn học thiếu nhi, đồng thời là ký ức trong trẻo của biết bao thế hệ từng đi qua nơi ấy.
Từ khu vườn ươm của Hội, biết bao lứa Búp trên cành đã lớn lên, mang theo tình yêu văn chương đến với cuộc sống. Hàng nghìn tác phẩm của gần 200 “tác giả nhí” đã được đăng tải trên các báo, tạp chí, đài phát thanh truyền hình ở trung ương và địa phương ngày đó, ghi nhận sự trưởng thành của từng cá nhân đi qua lớp Búp.
Chỉ tính riêng từ năm 1976 đến 1988, trong hơn 10 cuộc thi sáng tác văn học nghệ thuật dành cho thiếu nhi trong nước và quốc tế, đã có 46 em của lớp Búp giành 73 giải cá nhân và 5 giải tập thể. Thái Bình còn được đánh giá là một trong những địa phương có nhiều tác phẩm chất lượng và đạt nhiều giải thưởng nhất trong các cuộc thi dành cho thiếu nhi thời đó.
Nhưng điều quý giá hơn cả những giải thưởng và số lượng tác phẩm là những hạt giống của tình yêu văn học đã được gieo xuống, nảy nở và theo cơ duyên của mỗi học viên Búp trên cành tới khắp mọi miền Tổ quốc và cả ở nước ngoài. Nhiều người tiếp tục gắn bó với văn chương, báo chí và nghệ thuật; nhiều người trở thành thầy giáo, nhà khoa học, nhà ngoại giao, cán bộ quản lý, doanh nhân… Mỗi người một con đường, nhưng có một điểm chung, nhất quán là họ đều mang theo món quà vô giá mà Búp trên cành đã trao tặng: đó là tâm hồn biết rung động trước cái đẹp, biết yêu thương con người, biết nâng niu tiếng Việt, biết sống có trách nhiệm với mình và quê hương, đất nước.
Đó là thành công bền vững nhất của những lớp học mùa hè đã đi qua nửa thế kỷ!
Phần II: Ngọn lửa chưa bao giờ tắt
Năm 1998, sau 23 mùa hè liên tục gieo mầm tài năng, “Lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học nghệ thuật” của tỉnh Thái Bình đã khép lại vì nhiều lý do khách quan.
Với nhiều người, đó có thể là dấu chấm hết của một mô hình bồi dưỡng năng khiếu đầy tâm huyết. Nhưng với những Búp năm xưa, Búp trên cành chưa bao giờ chỉ là một lớp học hè. Đó là miền ký ức trong veo của tuổi thơ, là mái nhà đầu tiên của những ước mơ văn chương, là nơi những trang viết đầu đời được nâng niu, những tâm hồn non trẻ được khích lệ và những tình bạn đẹp được kết nối bằng tình yêu đối với cái đẹp.
Cuộc sống đưa mỗi thành viên Búp trên cành đến nhiều miền đất khác nhau, nhưng sâu trong ký ức của họ vẫn nguyên vẹn tiếng ve của những mùa hè năm ấy, các buổi học dưới mái nhà Hội Văn học Nghệ thuật, nhiều chuyến đi thực tế, những đêm thao thức vì một bài thơ vừa viết xong.
Có lẽ vì thế mà tình yêu văn chương chưa bao giờ rời khỏi họ.

Nó âm thầm chảy như mạch phù sa dưới lòng đất, nuôi dưỡng những tâm hồn biết rung động trước con người và cuộc sống. Có người vẫn đều đặn cầm bút. Có người rất lâu mới viết lại một câu thơ, một bài văn. Có người không còn sáng tác nhưng vẫn nâng niu từng trang sách, từng bài viết như một phần đẹp đẽ của tuổi thơ. Dẫu lựa chọn con đường nào, mỗi người vẫn mang theo trong mình dấu ấn của Búp trên cành – dấu ấn của lòng nhân ái, của sự tinh tế trong cảm nhận và của một tình yêu bền bỉ dành cho văn chương. Dù ở đâu, làm gì, họ vẫn luôn tự hào được gọi mình bằng cái tên thân thương: “Búp trên cành”, và chính “tâm hồn Búp” là hồn cốt định hình nhân cách của mỗi thành viên Búp ngày nay. Bởi vậy, họ luôn khao khát được tìm về cội nguồn, về nơi đã được sinh ra và nuôi dưỡng với những kỷ niệm đẹp.
Và rồi, cuộc hội ngộ đầu tiên của các thế hệ Búp vào ngày mùng 8 & mùng 9/8/2015 trên quê lúa Thái Bình đã trở thành một dấu mốc đặc biệt.
Sau gần bốn mươi năm, những gương mặt non tơ năm xưa nay với mái đầu đã điểm bạc từ khắp mọi miền tổ quốc về dự cuộc gặp. Những cái ôm thật chặt, những ánh mắt rưng rưng, những tiếng gọi thân quen sau mấy chục năm xa cách đã xóa nhòa mọi khoảng cách của thời gian.
Họ trở về không chỉ để gặp lại bạn cũ. Họ trở về để tìm và gặp lại chính mình.
Gặp lại cậu học trò từng run run đọc bài thơ đầu tiên trước lớp. Gặp lại cô bé từng cặm cụi viết văn dưới gốc cây hoa đại trước sân Hội. Gặp lại những người thầy năm xưa đã tận tình sửa từng câu chữ… Và gặp lại một phần tuổi thơ đẹp nhất mà cuộc đời đã trao tặng.
Từ cuộc hội ngộ chan chứa nghĩa tình ấy, một ý tưởng đẹp được nhen lên: xây dựng Nhà Búp – ngôi nhà chung của các thế hệ Búp trên cành và những người yêu văn chương nghệ thuật.
Ý tưởng ấy nhanh chóng trở thành hiện thực. Tháng 11 năm 2019, trang văn học nghệ thuật Nhà Búp (nhabup.vn) chính thức ra đời. Không còn giới hạn trong một lớp học mùa hè hay ở một địa phương, Nhà Búp mở rộng vòng tay kết nối những người yêu văn học nghệ thuật từ khắp mọi miền tổ quốc, bằng sự chân thành, sẻ chia và khát vọng sáng tạo.
Từ đó, hàng chục nghìn tác phẩm với đủ các thể loại đã được giới thiệu tới đông đảo bạn đọc trong và ngoài nước. Mỗi ngày, trên mái nhà chung ấy, những trang viết mới lại được gửi về từ nhiều vùng quê, nhiều thành phố, từ những người đã gắn bó với Búp trên cành cũng như những cây bút đồng điệu yêu văn chương.
Đồng hành cùng Nhà Búp là sự hiện diện đầy trân quý của nhiều nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ, nhà báo, nhiếp ảnh gia, nhà ngoại giao, kỹ sư, doanh nhân… với những cái tên khả kính. Họ đã đồng tâm hiệp sức đóng góp ở tất cả các chuyên mục, tạo nên chiều sâu học thuật, sự phong phú trong nội dung và sức lan tỏa của Nhà Búp; đồng thời tiếp tục truyền cảm hứng sáng tạo cho các thế hệ cầm bút hôm nay.
Từ một lớp học mùa hè của nửa thế kỷ trước, Búp trên cành đã trở thành một cộng đồng văn chương giàu nghĩa tình và có sức lan tỏa, truyền cảm hứng trong cộng đồng.
Ở đó, mỗi người vừa là tác giả, vừa là bạn đọc; vừa sẻ chia những vui buồn của cuộc sống, vừa động viên nhau giữ gìn ngọn lửa sáng tạo. Không còn khoảng cách về tuổi tác, nghề nghiệp hay nơi sinh sống, tất cả đều gặp nhau ở tình yêu văn chương và niềm tin rằng những điều đẹp đẽ luôn có sức mạnh kết nối con người.

Có lẽ, đó cũng là điều kỳ diệu nhất mà Búp trên cành đã làm được.
Không chỉ gieo những hạt mầm văn chương.
Mà còn xây dựng nên một gia đình lớn Nhà Búp vô cùng ấm áp yêu thương duyên lành hội tụ.
Phần III: Mùa cây kết trái
Từ năm 2019 đến nay, nhịp sống sáng tạo của Nhà Búp bước vào một giai đoạn mới, biến hóa hơn, thường xuyên hơn. Những khóa học hè ngày xưa nay đã thành các cuộc gặp gỡ, giao lưu văn học, những chuyến đi thực tế sáng tác, những buổi ra mắt sách, họp mặt trong các dịp kỷ niệm… đã trở thành những điểm hẹn thân thương của Nhà Búp. Từ Thái Bình, Hà Nội, Hải Phòng, Phú Thọ đến thành phố Hồ Chí Minh, Bình Phước, Cà Mau, Long An, Đồng Nai và nhiều địa phương khác trong nước, mỗi cuộc gặp đều là dịp để những bạn bầu yêu văn chương nghệ thuật chia sẻ tác phẩm, trao đổi nghề viết và tiếp thêm cảm hứng sáng tác cho nhau.
Từ những cậu bé, cô bé từng nâng niu những bài văn thơ đầu đời, hôm nay nhiều Búp đã trở thành những cây bút chín chắn, bền bỉ và để lại nhiều tác phẩm có giá trị trên hành trình sáng tạo. Có thể được nhắc tên như: Phạm Hồng Thái, Lã Thị Bắc Lý, Đỗ Thị Mai Hương, Bùi Thanh Huyền, Bùi Thị Biên Linh, Bùi Lục Từ, Nguyễn Thị Minh Hương, Trần Thị Vân Hương, Phạm Minh Yến, Lê Quang Đôn, Phạm Vương Hùng, Nguyễn Mạnh Tuân, Nguyễn Thị Ngọc Thoa, Nguyễn Minh Tuyết, Trần Huyền Tâm, Nguyễn Nga, Đào Thanh Bình, Trần Thu Huê, Đặng Việt Thủy, Bùi Ngọ, Nguyễn Thị Toán, Phạm Thị Lan Anh, Vũ Huy Thông, Bùi Lan Anh, Trương Minh Hiếu, Đỗ Minh Huệ, Trần Thị Minh Hạnh, Phạm Tuấn Phương, Lê Thị Nhã, Phạm Kim Chung, Phạm Minh Châu, Lê Kim Hạnh, Bùi Thái Phúc, Nguyễn Phương Thủy, Đinh Hồng Hải, Bùi Nguyên Hải, Phạm Việt Yến, Mai Thị Tình, Bùi Thu Hằng, Đào Thị Bích Hồng, Đinh Thị Hồng Duyên, Chu Xuân Giao, Phạm Hồng Oanh, Nguyễn Thúy Hằng, Bùi Trung Hiếu, Bùi Trung Kiên, Nguyễn Thị Hồng Chắt, Vũ Thị Thanh Nhàn, Nguyễn Thị Hoài Anh, Nguyễn Thị Thanh Thủy, Nguyễn Diệu Liên, Vũ Thị Kim Cúc, Nguyễn Quốc Huy, Trần Thị Lụa, Lương Tất Thành, Phan Anh Minh, Đỗ Thị Thanh Bình, Phạm Thu Hà, Bùi Phương Mai, Bùi Nguyên Hải, Phạm Minh Tơ, Trần Thị Nga, Bùi Thị Vân Khánh, Nguyễn Thị Kim Cúc, Đỗ Thanh Thủy, Nguyễn Thủy Hường, Đỗ Hồng Trường, Nguyễn Thị Sánh, Đào Thị Thu Trang, Vũ Thị Thu Hằng, Aly Phượng, Kim Nguyệt Hằng,… và nhiều gương mặt của các thế hệ tiếp nối, mỗi người một nghề nghiệp, một miền quê, một hành trình riêng, nhưng đều gặp nhau ở tình yêu dành cho văn chương và lòng biết ơn ngôi nhà mang tên Búp trên cành.
Chỉ trong vòng 7 năm, hàng loạt tuyển tập chung như: Búp và Hoa, Diệu khúc sen, Khung trời bình yên, Gửi miền yêu thương, Chùa Keo, Duyên 1, Duyên 2, Duyên 3 lần lượt ra mắt bạn đọc.
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm Búp trên cành, ba công trình có ý nghĩa đặc biệt tiếp tục được giới thiệu: “Búp trên cành – Viết tiếp ước mơ”, “Búp trên cành – Những tác phẩm đoạt giải” (1973–1988) và “Búp trên cành – Tuyển tập văn thơ thiếu nhi Thái Bình” (1973–1998).
Để có tư liệu cho 3 cuốn tuyển tập Búp trên cành quý giá này, nhiều thành viên Nhà Búp, điển hình là Nguyễn Nga, Chu Xuân Giao, Bùi Lan Anh đã lặng lẽ dành nhiều tháng trời tìm về tủ sách gia đình quý giá của cố Nhà văn Bút Ngữ, tới Thư viện Quốc gia và Thư viện Thái Bình, kiên trì sưu tầm từng số tạp chí Búp trên cành, từng tập Văn nghệ Thái Bình cũ, chắt chiu từng trang giấy đã ngả màu thời gian. Công việc âm thầm ấy không chỉ góp phần hoàn thành một công trình có giá trị tư liệu, mà còn lưu giữ ký ức của cả một thế hệ cầm bút tuổi học trò.
Song hành với những ấn phẩm chung là sự trưởng thành của nhiều cây bút Búp trên cành. Hơn 50 đầu sách của các cá nhân đã góp phần tạo nên một “thư viện Nhà Búp” ngày càng đầy đặn với thơ, văn xuôi, tản văn, ký sự, tiểu luận, phê bình, truyện ký và tiểu thuyết. Đó không chỉ là những cuốn sách. Đó là ký ức của nhiều thế hệ được gìn giữ bằng con chữ. Là hành trình trở về với tuổi thơ qua từng bài thơ, trang văn đã từng làm rung động trái tim những cô bé, cậu bé năm nào.

Nhiều tác phẩm của các Búp được đăng tải trên báo chí trung ương và địa phương, phát trên Đài Tiếng nói Việt Nam, được trao giải thưởng văn học nghệ thuật các cấp. Nhiều bài thơ được các nhạc sĩ phổ nhạc, tiếp tục cất lên trong đời sống bằng một hình thức nghệ thuật khác. Một số tác phẩm đã được tuyển chọn đưa vào sách giáo khoa, học liệu và làm đề thi trong chương trình giáo dục phổ thông. Đó không chỉ là niềm vui của mỗi tác giả mà còn là minh chứng cho giá trị bền vững của những sáng tác được nuôi dưỡng từ Búp trên cành, để những hạt mầm được gieo từ Nhà Búp tiếp tục nảy nở trong tâm hồn các thế hệ học sinh hôm nay.
Nhiều thành viên nhóm Búp đã trở thành hội viên Hội Văn học Nghệ thuật các tỉnh, thành phố. Đặc biệt, Bùi Thị Biên Linh, Phạm Hồng Oanh và Trương Minh Hiếu đã vinh dự trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Cùng với sáng tác, Nhà Búp luôn dành sự quan tâm cho việc lan tỏa văn hóa đọc. Hằng năm, nhiều đầu sách được trao tặng tới các cơ quan, trường học, thư viện các tỉnh, thành trong cả nước. Có những cuốn sách còn vượt cả núi cao, trùng khơi, đến với các độc giả, các chiến sĩ vùng biên cương và hải đảo xa xôi.
Có thể nói, sau nửa thế kỷ, khu vườn Búp trên cành nay đã vào mùa kết trái. Những trang sách đã trở thành minh chứng sinh động nhất cho sức sống của Nhà Búp.
Nhưng có lẽ, điều đẹp nhất mà Nhà Búp mang lại không chỉ là những cuốn sách hay những danh hiệu. Điều đẹp nhất là ngọn lửa Búp, tinh thần Búp và Tâm hồn Búp đã được khẳng định và tiếp tục được truyền sang những thế hệ mới.
Từ tình yêu dành cho Búp trên cành Thái Bình, nhà văn Bùi Thị Biên Linh, với sự phối hợp và hỗ trợ nhiệt thành của Nhà Búp, của Hội Văn học Nghệ thuật Đồng Nai, của các trường học và những người yêu văn chương, đã xây dựng mô hình “Búp trên cành” ở Đồng Nai. Chỉ sau một năm hoạt động, hơn 50 em thiếu nhi của Nhóm đã sáng tác được gần một trăm bài thơ, bài văn; nhiều tác phẩm được đăng tải trên báo chí trung ương và địa phương. Những cái tên như Nguyễn Bảo Anh, Nguyễn Bảo Vy, Võ Minh Hà, Lê Trần Bảo An, Nguyễn Xuân Bách, Nguyễn Như Quỳnh… đã trở thành những mầm xanh tiêu biểu đầu tiên của một khu vườn ươm mới.
Từ quê lúa Thái Bình đến miền Đông Nam Bộ, các hạt giống mới lại tiếp tục nảy mầm.
Đó không chỉ là sự tiếp nối của một mô hình bồi dưỡng năng khiếu sáng tác văn học nghệ thuật.
Đó còn là minh chứng, rằng ở bất cứ nơi đâu có những người yêu văn chương, yêu trẻ em và tin vào sức mạnh của cái đẹp, ở đó những “Búp trên cành” mới hoàn toàn có thể được hình thành. Và, từ những hạt mầm hôm nay, nhiều khu vườn văn chương khác sẽ tiếp tục xanh tươi, đơm hoa, kết trái.
Phần IV: Khúc vĩ thanh
Nửa thế kỷ nhìn lại, điều còn đọng lại không chỉ là những mùa hè đã qua, những trang sách đã in hay những giải thưởng đã đạt được.
Điều còn lại sâu sắc hơn cả là lòng biết ơn.
Bởi phía sau một khu vườn xanh tốt luôn có những người lặng lẽ gieo hạt, ươm mầm và chăm bón. Phía sau hành trình 50 năm của Búp trên cành là biết bao tấm lòng đã dành trọn niềm tin yêu cho những mầm xanh văn chương ấy.
Xin thành kính tri ân các vị lãnh đạo tỉnh Thái Bình và Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình qua các thời kỳ, đặc biệt là hai vị “Sư tổ” của Nhóm Búp trên cành: cố Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Ngọc Trìu và cố nhà văn Bút Ngữ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình – những người đã gieo những hạt mầm đầu tiên cho một hành trình đẹp của văn học thiếu nhi.
Xin trân trọng tri ân các thế hệ lãnh đạo, các cán bộ Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình trước đây và Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Hưng Yên hôm nay, đã luôn đồng hành, nâng đỡ và gìn giữ ngọn lửa Búp trên cành suốt nửa thế kỷ qua.
Xin biết ơn những người thầy văn chương và những người đã chăm lo từng bữa ăn, chỗ ngủ ở Hội cũng như trong các chuyến đi thực tế sáng tác của các lớp học mùa hè năm ấy. Có người nay đã đi xa về miền mây trắng, có người tóc đã bạc, mắt đã mờ, nhưng những bài giảng, những cử chỉ chăm sóc ân cần, những lời động viên khích lệ, những nét bút đỏ sửa từng câu thơ, trang văn vẫn còn nguyên trong ký ức bao thế hệ.

Có một người thầy mà nhiều thế hệ Búp luôn nhắc đến bằng tất cả sự kính trọng và yêu quý, đó là nhà thơ Kim Chuông. Từ khóa học đầu tiên năm 1976 với cương vị là một trong hai người thầy chủ nhiệm lớp, đến hành trình của Nhà Búp hôm nay với cương vị là Trưởng ban Cố vấn Nhà Búp, nhà thơ Kim Chuông đã luôn đồng hành bền bỉ, tận tâm chăm chút cho khu vườn văn chương của thiếu nhi Thái Bình, dõi theo từng bước trưởng thành của các thế hệ Búp, viết lời giới thiệu cho nhiều tập sách, động viên từng tác giả, nâng niu từng trang bản thảo…
Nếu nhà thơ Kim Chuông là người bền bỉ gìn giữ mạch nguồn truyền thống, thì nhà thơ Trần Huyền Tâm chính là người tiếp nối, kết nối và lan tỏa ngọn lửa ấy trong những năm gần đây. Chị đã dành nhiều tâm sức để quy tụ các thế hệ Búp trở về dưới mái nhà chung Nhà Búp, tìm kiếm, biên soạn, lưu giữ từng bài thơ, trang văn của các thành viên; tổ chức những cuộc họp mặt, giao lưu, chủ biên và ra mắt sách, xây dựng và phát triển trang Nhà Búp… Chị đã góp phần khơi dậy niềm tin sáng tác trong nhiều thành viên, động viên những người từng nhiều năm gác bút mạnh dạn cầm bút trở lại, giúp nhiều tác giả hoàn thành và xuất bản những cuốn sách đầu tiên của mình. Chính sự nhiệt huyết ấy đã làm cho Nhà Búp thực sự trở thành một không gian sáng tạo sống động hôm nay.
Xin trân trọng cảm ơn Ban Cố vấn Nhà Búp: nhà thơ Kim Chuông, Nguyễn Sĩ Đại, Nguyễn Ánh Tuyết, Nguyễn Linh Khiếu, Trần Kim Hoa, Nguyễn Đức Hạnh cùng các văn nghệ sĩ khác của Nhà Búp như: Nguyễn Quốc Văn, Nguyễn Ngọc Thạch, Bùi Đại Dũng, Thái Văn Sinh, Trần Anh Chiến, Lê Hải Hà, Nguyễn Huệ, Dương Chính Chức, Phan Đăng Đương, Đặng Thế Truyền, Nguyễn Chi Thành, Nguyễn Văn Thông, Nguyễn Lại Hoàn, Nguyễn Hoàng Lâm, Hà Trí Dũng, Nguyễn Đình Bầu, Ngô Minh Hiển, Triệu Quốc Bình, Linh Tâm, Tống Trung, Lê Quang Tuệ, Lương Duyên Thắng,Thúy Trần, Nguyễn Thu Thủy, Nguyên Hạnh, Phan Hà, Nguyễn Trường Giang, Trần Thị Thu Hà, Trần Nguyễn Sông Hàn, Bùi Chi Yến, Hoàng Liên Sơn, Đỗ Hồng Nhung, Vũ Thanh Huyền, Bùi Thị Hồng Ngọc, Nguyễn Thị Uyển, Nguyễn Xuân Thi, Nguyễn Phương Anh, Hoàng Tố Uyên Rose, Nguyễn Như Thạnh, Đặng Phương Việt, Trần Thu Hường, Quách Ngọc Hiếu, Trần Bảo Toàn, Đặng Văn Tôn, Nguyễn Trọng Bằng…, và những người đã âm thầm làm công việc hậu trường để góp phần gìn giữ và lan tỏa ký ức của Búp trên cành qua nhiều thế hệ.
Xin cảm ơn Hội Văn học Nghệ thuật Đồng Nai cùng những người yêu văn chương miền Đông đất đỏ đã đồng hành, xây dựng mô hình Búp trên cành Đồng Nai, mở ra niềm hy vọng để những hạt giống văn chương tiếp tục được gieo ở nhiều vùng quê trên đất nước.
Và sau tất cả, xin được gửi lời tri ân tới các thế hệ Búp trên cành.

Cảm ơn những cô bé, cậu bé năm nào đã mang theo những bài thơ còn vụng dại đến lớp học mùa hè.
Cảm ơn những người hôm nay vẫn lặng lẽ viết, lặng lẽ yêu văn chương và gìn giữ tình bạn đẹp suốt nửa thế kỷ.
Chính sự thủy chung ấy đã làm nên điều quý giá nhất của Búp trên cành: một cộng đồng được gắn kết bằng ký ức, lòng biết ơn và niềm tin vào những giá trị tốt đẹp.
Năm mươi năm đã trôi qua.
Có những người gieo hạt năm xưa đã về với cõi vĩnh hằng. Có những mái đầu đã bạc. Những Búp nhỏ ngày nào cũng đã bước vào tuổi xế chiều. Nhưng khu vườn ấy vẫn xanh, bởi mỗi mùa lại có thêm những người tiếp tục chăm cây và gieo hạt.
Đó chính là quy luật đẹp nhất của sự tiếp nối, của sự sống phồn sinh và vĩnh hằng.
Đó cũng là điều kỳ diệu nhất mà Búp trên cành đã làm được trong suốt nửa thế kỷ qua.
Từ những hạt mầm được gieo trên quê lúa Thái Bình năm xưa, hôm nay đã thành một khu vườn xanh tốt, nơi ngọn lửa yêu văn chương, yêu con người và yêu quê hương vẫn đang được lặng lẽ trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Rồi sẽ có những mùa hè mới. Sẽ lại có những đứa trẻ lần đầu cầm bút, viết những câu thơ còn ngập ngừng, những dòng văn còn non nớt. Bởi những hạt giống được gieo bằng tình yêu sẽ không bao giờ ngừng nảy mầm, phát triển.
Xin được cúi đầu tri ân những người đã gieo hạt.
Xin được trân trọng những người đang gìn giữ khu vườn.
Và xin được gửi trọn niềm tin vào những người sẽ tiếp tục chăm cây, để từ mảnh đất nghĩa tình của quê lúa Thái Bình, những mầm xanh văn chương còn mãi vươn lên, còn mãi lan tỏa.
Búp trên cành – năm mươi năm nhìn lại, không chỉ là một ký ức đẹp.

Đó là một ngọn lửa.
Và ngọn lửa ấy… sẽ còn cháy mãi, sáng mãi!
Xin được mượn những câu thơ của nhà thơ Trương Minh Hiếu làm lời kết:
Năm mươi năm ta gặp mình
Vườn xanh giờ đã ngọt lành trái thơm
Ơn người từ thuở gieo ươm
Búp vươn nhành biếc, lời thương gọi mời
Dòng sông dẫu có đầy vơi
Ta còn Nhà Búp, còn nơi cùng về.
Tháng 8/2026
BAN BIÊN TẬP NHÀ BÚP



