
- TRẦN HUYỀN TÂM

Núi và Mưa
Núi ơi! Cho mưa dựa đầu vào vai núi Mưa vừa thoát khỏi vùng mây lạnh, tối Nên chỉ mong chờ một bờ vai êm. Mưa không biết rằng núi rất an nhiên
Tìm lại ngày xưa
Vượt qua muôn tầng không Tôi đi tìm những ngày xưa cũ Không chỉ giản đơn ngộ từng con chữ Không chỉ luyện rèn khổ nhọc thân tâm...
Lắng về miền tĩnh vắng
Giữa chốn lao xao Lắng về miền tĩnh vắng Nghiêng nghiêng mắt chiều, mong manh tơ nắng Hoàng hôn tan vào…mênh mang…. Lang thang trấn cổ Lệ Giang
Hữu duyên tương ngộ
Đường trần đôi ngả vô tình Luân hồi mấy độ, bóng hình nhạt phai Biết rằng là để ngày mai Chốn xưa bĩ cực thái lai cùng về....
Viết cho không chỉ riêng mình
Từ bao kiếp trong luân hồi lưu lạc Ta ngu ngơ quên mất lối quay về Chốn hồng hoang tâm thân mãi ngủ mê Trí lú lẫn lãng quên lời thệ ước…
Điệu múa các Thiên Thần
Ta nhận ra nhau khi ánh sáng bừng lên Khi bàn tay tinh khôi thức Ưu Đàm bừng nở Ánh mắt yêu thương và nụ cười rạng rỡ Thiên Ý hiện về trong vũ điệu thần tiên.
Nhắn người ở xa
Không như là những lúc giận hờn nhau Người bỗng dưng xa về miền đơn lẻ Người một mình với không gian vắng vẻ Cười, nói, gửi, thưa… thoáng chốc đã xa rồi.



