
- TRẦN HUYỀN TÂM

Đi tìm mặt trời
Tôi đi tìm mặt trời Chín mặt trời trôi về sau núi Càn khôn lặng lặng vòng quay cuối Biết bao mùa hoa tím rụng rơi. Tôi đi tìm mặt trời Nắng vàng ran ran trong ngực
Quỳnh - Giao
Chiều vừa quái nắng về tây Đã nghe sắc tím dâng đầy lòng đêm Gió từ vườn trước duỗi lên Dải thơm bậu cửa, bậc thềm, chiếu trăng Quỳnh hoa muôn muốt đầu nhành
Tựa một giấc mơ
Tuổi hai mươi ta như sợi nắng mai Góc phố yên bình thắp chùm phượng đỏ Con dế vô tư ngủ ngon lành trong cỏ Nụ tầm xuân xanh mát những đường thơ.
Diệu khúc Sen
Ta đến bên đời gieo một nốt nhạc trong Một nụ hoa Ưu Đàm thánh khiết Bên diệu khúc “Thất huyền cầm” da diết Nở đóa Sen vàng ngời ngợi tháng năm. Những vũ trụ thanh tân Từ tòa Sen nở khai mùa giác Vòi vọi “Cao sơn” trắng trong nốt nhạc “Lưu thuỷ” xuôi về vằng vặc phiêu linh.
Nắng sớm
Mặt trời lấp ló đằng đông Chân mây chúm chím ánh hồng ban mai Long lanh mắt nắng sương cài Thơm thơm vườn trước bụi nhài đương hoa
Khúc Thiên duyên - Trần Huyền Tâm - AI
Yêu những phút thảnh thơi cùng phong nguyệt Gói nhân gian trong câu chữ phiêu bồng Để duyên lành ánh ỏi thinh không Cùng chân thiện thắm trời xanh bể biếc. Yêu những lúc nghe tâm mình thầm nhắc
Tháng Tư hát khúc thương về
Bây chừ quen nắng ấm trời Nam Người còn nhớ lời hẹn thề đất Bắc Gió Tháng Tư nhuộm hoàng hôn tím ngắt Đang ấm nồng, bất chợt rét nàng Bân.



