
- TRẦN HUYỀN TÂM

Chuyện xưa
Tôi biết em vào một ngày hè nắng chói chang. Nhìn em thật bức sốt với cái đầu đầy tóc rối tung, lòa xòa xuống mặt, sau được em chiếu cố cặp vội cặp vàng bằng cái bím ba lá.
Giấc mơ em
Dắt thương vào khoảng nhớ dịu êm Ngọt ngào anh…Giấc mơ em…Rất thật! Bờ vai chiều đẫm mùi cỏ mật Vòng tay đêm nưng nức thơm đầy.
Đi thuyền trên Hồ Tây
Ta gặp nhau giữa mùa Thu hương cốm ngất ngây. Hồ Tây còn đây, vẫn cây bàng lá đỏ. Bờ liễu xanh tơ, nghiêng nghiêng mặt hồ. Gió bung biêng sóng nước xa mờ. Cõi nhân gian
Bâng khuâng mùa chín
Có một mùa luôn được nhân thế nâng niu yêu chiều. Có một mùa đã lấy đi của những người yêu nó không biết bao nhiêu thời gian, cảm xúc. Có một mùa luôn đậm đầy nỗi niềm nồng say, đắm đuối,
Quá khứ không ngủ yên
Mênh mênh…ư… mang mang…. Hơi may chưa nhuộm vàng... Lối xuân chưa vội tàn… Bước hè còn miên man... Một cơn bão trái ngang Làm đất trời mọng nước Làm thế gian thảng thốt Làm lòng người nghẹn đau.
Đi qua ngày bão giông
Bỗng chốc thật mình hơn Là khoảng trời bước qua ngày giông bão Mây thanh tân trải sắc màu uyên áo Trong ngần mắt nắng liêu trai. Dòng sông hát lên ý nghĩ ban mai
Nơi những miền xanh luôn thao thiết thắm
So với rất nhiều độc giả và tác giả của Nhà Búp, tôi thuộc số ít người có duyên được đọc với những bài viết của nhà giáo, nhà thơ, nhà văn Nguyễn Thị Toán từ rất lâu rồi.



