
- Sáng tác mới

Lạ thật! Tôi đã thấy trong số bạn bè mình rất nhiều người chẳng có dính dáng, hiểu biết gì về Biển mà tự nhiên cứ yêu nó. Trong số ấy có cả tôi......
Tôi được đọc những bài bình thơ rất sâu sắc, thấu cảm của tiến sĩ Bùi Đại Dũng trước khi được đọc thơ anh. Bùi Đại Dũng từng công tác tại Ban Tài chính quản trị trung ương, tổ tư vấn của Thủ tướng chính phủ, Bộ nội vụ, hiện nay đang là giảng viên Đại học quốc gia Hà Nội....
Mùa thu mồ côi đi qua Sài Gòn Một ngàn năm trăm trẻ thơ không còn cha mẹ Những cơn mưa trắng trời đau xé Mây Sài Gòn bảng lảng ráng hoàng hôn...
Cách đây không lâu ở một nước nọ, một trận cháy rừng dài nhất trong lịch sử đã thiêu rụi trên 8 triệu héc ta tài nguyên, nhà cửa và trang trại. Trong lúc hoạn nạn, người dân nước này tỏ ra rất đoàn kết,...
Trang Âm nhạc Nhà Búp thân thương gửi tới các bạn bài hát Vòng tay thiên thần. Đây là một sáng tác mới của Nhạc sĩ Quách Ngọc Hiếu, phổ bài thơ cùng tên của nhà thơ Trần Huyền Tâm, với sự thể hiện của ca sĩ Phan Quỳnh Anh....
Cái đáng nhớ Cái nên quên Sao cho cuộc sống bình yên mới là. Chưa già rồi cũng sẽ già Rồi thì cũng sẽ lên bà lên ông... Cuộc đời như một dòng sông...
Chắc chẳng riêng mình xao động trước mùa thu Khi gió bâng khuâng con đường xao xác lá Nắng dịu dàng hơn và trời xanh đến lạ Hồn ta bỗng hóa thành hạt cốm nhỏ dâng hương....
Tôi yêu Sài Gòn- Thành phố Hồ Chí Minh từ lúc nào không biết. Thành phố phương Nam nắng và gió. Nắng chang chang và mưa thì ào ạt, không có kiểu thời tiết “ẩm ương” như miền Bắc quê tôi....
Kết ấn, thấy xưa đau nhói Dựng tay, nghe xót tràn trề Lặng yên ngó nghiêng cõi tạm Đắng lòng nhân thế còn mê. Những dòng tin sáng ủ ê Những con số chiều nhưng nhức Trái tim buốt trong lồng ngực Tóc nhàu thương gió mồ côi....
Đã đi lúc nào đâu, mà ta lại đến, Đã đến nơi đâu, mà ta quay lại định về? Cả một đời quẩn quanh, Như con lật đật, Ngã nghiêng cười, Ngất ngưỡng giữa Mê... Trong giấc mơ, Ta thấy ta từ Tiền Kiếp,...
Chẳng có gì để ngạc nhiên hơn Mưa làm ướt những lời chưa kịp nói Anh đáng trách như cơn mưa ấy Chút vô tình làm giá rét thơ em.
Sét phũ phàng xé nát bình yên Chớp không thôi những điều hăm doạ,...
Chẳng hiểu tại sao cứ mỗi lần Anh đưa tôi đi biển thì trời lại mưa bão. Mưa lớn, gió gào, biển động. Thật khiếp sợ khi phải chứng kiến cảnh biển cả nổi giận. Mà trước đó đang là biển rất bình yên. Lần nào cũng vậy, buổi chiều trước khi cơn bão tới, chúng mình đã được hưởng những giây phút biển thảnh......
Đêm nay khắp thành phố Lạnh lùng trong giới nghiêm Sài Gòn vẫn thức đó Với biết bao nỗi niềm... Sài Gòn ơi! Thương lắm! Hãy giữ vững niềm tin!...
Đã xa rồi những ngày tháng ngu ngơ Chuyện hôm qua rồi chẳng còn ai nhớ Lời vu vơ từng đau như dao cứa Nhẫn nhịn an hòa đã khép lại sân si. Dẫu biết rằng giữa ta chẳng có chi...
Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công thể hiện tài năng của mình. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một....
Rời phố thị tôi về với biển, Tìm mặn mòi vắng lặng bao dung. Nhưng chỉ thấy gầm gào sóng đổ, Cuộn dâng trào uất hận bên trong....
Người ta đi trên con đường cuộc đời Những nẻo đường có phía sau phía trước Xuôi và ngược, dọc và ngang, trên dưới Vượt biển, vút trời, trườn núi, lội khe Đi và tới cùng bao người trải nghiệm Rồi thấy đời chỉ có có không không...
Có trải qua sóng gió Mới quý ngày bình yên Vượt qua ngàn bão tố Vững tin ở con thuyền Đời nên đủ thử thách Để rèn tính kiên cường Đủ nếm mùi thất bại Cho ta biết khiêm nhường...
Diều ơi! Bay cao lên cùng gió Bay cao lên cùng mây Chở nỗi niềm khát khao về đây Về nơi miền xanh thẳm Nơi có em ở đó
Đợi anh! Mỗi ngày…...
Mai em về phương hạnh phúc Cớ sao lòng lại rưng rưng Có gì cay cay trong mắt Có gì nghèn nghẹn trong tim. Quê hương mãi là nỗi nhớ Đời người biết mấy truân chuyên...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



