
- Sáng tác mới

Có lúc ta tự hỏi Ai tri kỷ đến cùng? Người ví như hình bóng Có phản bội ta không? Cuộc đời thật nghiệt ngã Người sẵn sàng bỏ ta... Thậm chí mặc ta sống Trong tủi hận, xót xa......
Uống rượu say tuy không tốt nhưng không sai. Uống rượu say đi xe dịch vụ (taxi, grab, xe ôm) về, giữ an toàn cho bản thân, cho người khác là việc đáng hoan nghênh. Họ cũng giúp cho các hãng dịch vụ phát triển, giúp các bác tài có thêm thu nhập. Đấy là quan hệ cộng sinh....
Có những hành trình trong đời học trò không được đánh dấu bằng những huy chương hay bảng vàng thành tích nhưng lại lặng lẽ in sâu trong kí ức như một cột mốc trưởng thành. Đối với tôi hành trình học đội tuyển qua những tháng hè vất vả cùng...
Chổi rơm diện cái váy màu vàng như nắng, óng ả như tơ. Chà, cái váy sao mà khéo thế, vừa gọn vừa xinh, lại chun ở thắt lưng, phía dưới xòe ra như cái quạt giấy mở hết cỡ. Chổi rơm mặc cái váy đẹp nên rất ngại đến những nơi rác rưởi,...
Cỏ dại ven đường – loài cây không tên, không sắc, chẳng ai gieo trồng, chẳng cần được thương yêu. Ấy vậy mà cỏ vẫn âm thầm hiện hữu, lặng lẽ sống qua bao dẫm đạp, bụi mờ và khắc nghiệt của cuộc đời....
Ngày nói dối toàn cầu, hình như thế, luôn trôi qua một cách êm đẹp. Trên nhiều trang mạng, người ta kể những chuyện vui, chuyện “vịt”, chuyện được “ăn” món thịt… “lừa”, và vô số những chuyện “nho nhỏ, xinh xinh” vô hại hoặc rất tai hại...
Anh Hùng gửi thư về. Chao ôi, cả nhà mừng rỡ. Ba tháng nay anh có thư từ gì đâu. Bà đang cho lợn ăn, tay dính đầy cám, tất tưởi chạy về bảo Hiền mở thư đọc ngay lập tức. Như mọi lần, anh hỏi thăm sức khỏe của cả nhà: mẹ, bố và cu Tý....
- Chị Lan ơi! Trung thu năm nay đội thiếu niên chúng em có được múa bài “Từ sông Đà đến sông Vôn-ga” nữa không ạ?
Tiếng Thúy lanh lảnh vang lên khi thấy chị tổng phụ trách đội đi qua. Nghe câu hỏi, chị Lan vui vẻ ghé lại nơi chúng tôi ngồi và trả lời:...
Không biết có cực đoan quá không nhưng tự nhiên giờ nhìn những phụ nữ mộc mạc, tự nhiên, đến cái lông mày cũng không thèm phun xăm gì mình lại thấy đẹp. Mà dở nhất là đã đi quá xa mới nhận ra điều ấy....
Tôi vừa đẩy cánh cổng tre quen thuộc thì thím Ban đã chạy ra tíu tít hỏi chuyện. Thím ân cần đỡ lấy hai cái túi to tướng, nặng trình trịch đeo trên vai tôi, vừa lúc đó Hồng từ trong nhà chạy ùa ra:...
Ba tôi không giống những người hùng trong các bộ phim viễn tưởng, cũng chẳng biết nói những lời hoa mỹ như trong chuyện cổ tích. Ba của tôi là một người đàn ông lặng lẽ, lặng lẽ mang trên vai cả bầu trời mà không bao giờ kể mình nặng nhọc ra sao....
Có những lúc ta cứ ngỡ cơn mưa sẽ làm ướt mãi cả bầu trời đời mình. Những hạt mưa rơi xuống không chỉ làm ướt con đường, mái hiên hay những tán lá run rẩy trong gió, mà còn thấm vào lòng người, khiến mọi thứ trở nên xám xịt và nặng trĩu....
Chuẩn bị lên giường Người Đức để đôi dép quay ra phía ngoài Tiện xỏ chân khi thức dậy. Đôi khi trung niên theo cách ấy Thường khi không
Và bài học tự do bắt đầu từ đấy....
Tôi biết, từ những năm mười hai, mười ba tuổi, Kim Chuông đã có thơ in trên báo của tỉnh Kiến An cũ. Kim Chuông người làng Thắng, Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Cụ Đồ Vọng, thân sinh nhà thơ, một nhà Nho từng bốn mươi năm mở trường, dạy học ở đất làng, giáo huấn thi thư cho nhiều lứa học trò....
Sâu về quê ngoại, Mèo cũng về Bắc Giang, nhà vắng, thiếu đi 50% các cuộc hẹn hò với con cái, tự dưng, cứ nguội ngắt. Sáng dậy, rủ nhau đi ăn, nhớ cháu, bà mượn giọng điệu của Sâu dí dỏm:...
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006...
Bệnh xá xã lúc chiều sao mà vắng lặng. Những cây thuốc nam ngả rạp giữa cơn gió thổi mạnh và hạt mưa rơi nhanh nhanh, vồi vội. Cây hòe dập lá nhưng vẫn trổ hoa. Những cây bồ công anh yếu ớt, đổ nghiêng ngả – “di tàn” của trận bão quái ác hôm xưa....
Tự do có khi không phải là bay đi thật xa, mà là được là chính mình trong hình hài mình chọn. Mây tự do vì mây trôi, vì mây không buộc mình vào một dáng hình cố định. Mây đổi sắc theo nắng sớm, theo chiều tà, theo cả những cơn gió vô tình lướt qua bầu trời rộng lớn...
Đúng thế, lần này thì tôi quyết tâm thực sự. Tôi gói sách vở làm hai gói: một gói gồm toàn vở ghi và vở bài tập, một gói toàn sách giáo khoa, để đến cuối năm trả thư viện. Thế là gọn. Tôi nhìn lên giá sách,...
Bệnh xá xã lúc chiều sao mà vắng lặng. Những cây thuốc nam ngả rạp giữa cơn gió thổi mạnh và hạt mưa rơi nhanh nhanh, vồi vội. Cây hòe dập lá nhưng vẫn trổ hoa. Những cây bồ công anh yếu ớt, đổ nghiêng ngả – “di tàn” của trận bão...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



