
- Sáng tác mới

Hôm nay, dù vẫn còn việc nhưng tôi vẫn quyết định dành cho mình một buổi đi dạo cuối tuần. Sau một hồi đi vòng vòng, tôi dừng chân ở khu thiếu nhi cũ, đã cũ, nhưng mùi hoa sữa vẫn còn....
Trời đang nắng, bỗng những đám mây đen từ đâu ùn tới. Khoảng trời xanh cao đột nhiên trũng xuống, mọng nước. Gió cuốn tung những hạt cát trên đường làm thành từng cột cát rất cao rồi lại dẹp ngay xuống....
Các bạn ạ. Gia đình tôi có chín mẹ con ở một ngăn chuồng rộng rãi của một bác nông dân. Bác nuôi mẹ con tôi rất cẩn thận, cho ăn uống chu đáo và tắm rửa sạch sẽ. Mấy tháng trời trôi qua tôi đã khôn lớn, không cần phải bú mẹ nữa, và ăn được bèo nấu cám rồi....
- Chị Lan ơi! Trung thu năm nay đội thiếu niên chúng em có được múa bài “Từ sông Đà đến sông Vôn-ga” nữa không ạ?
Tiếng Thúy lanh lảnh vang lên khi thấy chị tổng phụ trách đội đi qua. Nghe câu hỏi, chị Lan vui vẻ ghé lại nơi chúng tôi ngồi và trả lời:...
Buổi chiều chúng tôi đến thăm nhà Bác. Chiếc xe ô tô đưa đoàn đi, đỗ xịch trước hai cánh cửa sơn đỏ. Nghe các chú trong đoàn giới thiệu, chúng tôi reo lên: “Nhà Bác”. Chú bộ đội gác cổng đứng nói chuyện với chúng tôi. Thì ra chú ấy cũng là người đồng hương....
Ba tôi không giống những người hùng trong các bộ phim viễn tưởng, cũng chẳng biết nói những lời hoa mỹ như trong chuyện cổ tích. Ba của tôi là một người đàn ông lặng lẽ, lặng lẽ mang trên vai cả bầu trời mà không bao giờ kể mình nặng nhọc ra sao....
Vào năm tôi học lớp 3, dịch COVID 19 bùng phát và lây lan tới nhiều nơi. Ba tôi vẫn đi làm như mọi khi. Ba là người có sự kiên trì, chịu khó giống như chú ong chăm chỉ....
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người đều có một thầy cô mà ta không thể quên. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong cuộc đời không thể quên cô được. Cô tên là Phạm Thị Quỳnh Liên....
Được theo vợ chồng bạn lên rẻo cao dự Tết truyền thống của người Mông trên đỉnh Pà Cò - mảnh đất giàu có, trù phú nơi thượng nguồn sông Đà....
Tôi biết, từ những năm mười hai, mười ba tuổi, Kim Chuông đã có thơ in trên báo của tỉnh Kiến An cũ. Kim Chuông người làng Thắng, Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Cụ Đồ Vọng, thân sinh nhà thơ, một nhà Nho từng bốn mươi năm mở trường, dạy học ở đất làng, giáo huấn thi thư cho nhiều lứa học trò....
Mình vừa đọc truyện ngắn "Nhà có khách" của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ. Chuyện kể về 1 đôi trai gái chuẩn bị đi du lịch ngay từ ngày 30 tết để sau đó tổ chức lễ cưới....
Sáng sớm u đã dậy đi cấy. Ngôi nhà rạ vắng bóng áo nâu của u nó cứ buồn bã thế nào. Con lợn đã kêu ầm lên rồi đấy. Tôi đang định cho lợn ăn thì thằng Hùng “lì” xồng xộc bước vào....
Đã hai mươi sáu năm trôi qua, kể từ khi tôi bước chân vào ngôi trường của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió - Trường cấp 2,3 Ngô Gia Tự, Eakar, Đắc Lắc, nhưng những kỉ niệm về ngôi trường ấy cùng với thầy cô và các bạn của tôi thì mãi mãi như mới hôm qua....
Ngồi trên xe mà tôi nhấp nhổm không yên, một nỗi lo sợ mơ hồ trong tâm trí tôi. Xe chạy nhanh nhưng tôi vẫn cảm thấy thời gian sao mà lâu, mà dài....
Tin có hai cha con ông Gù làm nghề nặn con giống bằng bột màu mới đến phố tôi chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi. Tụi chon trai chúng tôi bỏ hẳn một buổi đá bóng để đến gốc bằng lăng cuối phố xem cửa hàng của cha con người tàn tật ấy....
Buổi chiều chúng tôi đến thăm nhà Bác. Chiếc xe ô tô đưa đoàn đi, đỗ xịch trước hai cánh cửa sơn đỏ. Nghe các chú trong đoàn giới thiệu, chúng tôi reo lên: “Nhà Bác”. Chú bộ đội gác cổng đứng nói chuyện với chúng tôi. Thì ra chú ấy cũng là người đồng hương....
Mây đen ùn ùn kéo đến. Gió mỗi lúc một mạnh hơn. Tôi và bé Thắng bước thật nhanh, để kịp tránh cơn mưa đầu mùa hạ. Lộp bộp! Lộp bộp! Không kịp nữa rồi. Đành ướt vậy....
Mùa thi năm nay sẽ là mùa thi cuối cùng của đời niên thiếu? Ngày mai tôi sẽ phải xa mái trường cấp 1&2 này, xa các bạn? Chao ôi! Tôi muốn kêu lên mà thấy cổ mình nghẹn lại....
Trang Văn chương Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn đọc một tác phẩm mới “Vượt Shock” của Jenna Nguyễn - NXB Văn học, 2025 qua bài viết “NGƯỜI ĐI TÌM CHÍNH MÌNH” của Nhà văn KIM CHUÔNG, Nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình, Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Thái Bình...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



