
- Sáng tác mới

Tôi đến xứ Đài vào những ngày Biển Đông dậy sóng, Bầu trời căng mình như một cánh cung… Ngoài khơi xa đại dương gầm lên bằng thứ ngôn ngữ của quyền lực...
Bệnh xá xã lúc chiều sao mà vắng lặng. Những cây thuốc nam ngả rạp giữa cơn gió thổi mạnh và hạt mưa rơi nhanh nhanh, vồi vội. Cây hòe dập lá nhưng vẫn trổ hoa. Những cây bồ công anh yếu ớt, đổ nghiêng ngả – “di tàn” của trận bão quái ác hôm xưa....
Ở trên này chả cần tủ lạnh đâu. Một năm có tới 9-10 tháng có sương giá buốt đến tức ngực.Thậm chí có băng tuyết.Thấy bảo người thành phố lên đây xem tuyết? Nó buồn cười lắm....
Hoa Trẩu bồng biêng không lang thang nữa Chỉ những vệt trắng thơm miết vào kí ức Bao hạt Dẻ vừa lăn vừa rưng rức Người lăn đi chẳng thấy lăn về? Hát “Lên Cao Bằng “đất đá thơm lời...
Và ta đã như sông biền biệt em không muốn tin chúng mình như ngọn gió đã trôi qua nhau rồi chẳng thể nào trở về chốn cũ những ngón tay nắm chặt rồi mở ra, nắm chặt rồi mở ra số phận tình yêu ai cất giữ?...
Mảnh mai thân lúa quê nhà Ngàn năm bão gió đi qua vẫn còn Cha mẹ cúi xuống luống cày Đất hai mặt dựng xây mùa vàng Ngọn cờ đứng giữa thời gian...
Bà thường ngồi yên một chỗ, nhìn trân trân vào đâu đó, người khẽ lắc lư theo nhịp đều đều, chầm chậm. Hoàng không biết bà nghĩ gì, nó đoán chắc bà đang nhớ về những chuyện ngày xửa ngày xưa....
Nắng mùa hè gắt gỏng ngay cả với những con ve trong các lùm cây rậm rạp. Nóng quá! Hừng hực và bỏng rát, nhưng ngoài trời mây đen đã ùn ùn kéo đến. Sắp giông rồi! Ba đứa chúng tôi: Hường, Giang, Sen kéo nhau ra chỗ cây đầu cổng...
Mỗi ngày, đều như mọi ngày, sau bữa cơm chiều, vợ nấu cơm, chồng rửa bát hoặc ngược lại, chồng nấu cơm, vợ rửa bát, hai vợ chồng vẫn giữ thói quen làm thêm ấm trà, trước khi… mỗi người một ngả....
Bên góc sân nhà nội ở xứ miệt vườn phương nam, nơi nắng xuân thường ghé lại sớm nhất, có hai chị em Mai cùng lớn lên từ một gốc rễ. Người chị là Mai Vàng, rực rỡ và chói chang như ánh mặt trời đầu năm. Người em là Mai Trắng, mảnh mai, tinh khiết, dịu dàng như sương sớm....
Tự do có khi không phải là bay đi thật xa, mà là được là chính mình trong hình hài mình chọn. Mây tự do vì mây trôi, vì mây không buộc mình vào một dáng hình cố định. Mây đổi sắc theo nắng sớm, theo chiều tà, theo cả những cơn gió vô tình lướt qua bầu trời rộng lớn...
Đậm thì sâu mà không vương Nhạt thì nhoè mà không hương Ngón tay em Vẩn vơ làn khói Trà lặn xuống đáy Tình lên môi chiều cuối năm Trà cuối bình Gió lạnh...
Ta tặng nàng một vườn hồng* Trái tim sắt bỗng hóa nồng nàn hương Trăm năm gió thổi qua vườn Nghìn năm vẫn khối tình vương nơi này...
Giá em biết nỗi nhớ thương này Thư chẳng đến muộn những vô tình Giá em biết đêm dài thao thức Chăn gối sum vầy có ấm êm?...
Tôi là một cậu học trò bướng bỉnh, nghịch ngợm nhất lớp. Cô Thu thường bảo: “Cái cậu này thật cứng đầu, cứng cổ”. Cô Thu nói đúng. Tôi ít dòm ngó đến bài vở, lại còn hay đi trèo cây, tắm ở ao hồ....
Ta tiễn Đông… giữa một chiều buốt giá Nắng bạc màu hối hả cuốn vào đêm, Gió lang thang, mây hờ hững phủ mền Lời ly biệt đang mỏi mềm môi thắm...Chia tay Đông lòng ta buồn lắm lắm...
Mênh mang mênh mang chiều đông. Lay lay vườn hoa cải vàng. Ơ kìa chiếc áo tứ thân. Ẩn hiện làm tôi bâng khuâng.Phải lòng người buông câu hátHồn tôi lạc giữa mênh mông Ngẩn ngơ ngẩn ngơ câu quan họ...
Tôi là bạn của H đã gần hết một đời người. Gã là kẻ lãng tử rày đây mai đó lang thang trên vỏ địa cầu chừng ngót ba chục năm có lẻ. Gã thấp bé da đen nhẻm nhìn vẻ trông thô mộc thế thôi,nhưng tâm hồn cũng lãng mạn lắm....
Chuyện này ở Trung Quốc Chứ không phải ở ta Lương thiện mà chịu tội Do yếu kém điều tra. Có chị Tống Tiểu Nữ Cứu được chồng ra tù
Đã qua ba lần xử Vẫn án tử… Hu hu....
Mọi người đến với bạn Đều có một lý do Người mang đến hồng phúc Người mang lại nỗi lo Một khi bạn đắn đo Thì đừng kết thân vội...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



