
- Sáng tác mới

Chiếc áo
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này,
Không đề tháng Ba
Lặng lẽ em về mưa bụi bay Hắt hiu ngọn gió mắt dâng đầy. Em mang nỗi nhớ về bên ấy Lại tháng Ba rồi, hương hoa say.
Hơi Thở Mùa Xuân
Màu xanh chè tràn xuống Thung lũng đầy hương thơm Bao nắng non nhảy múa Khi mưa lành khẽ hôn Bao rễ chè trong đất Kiên cường như con người
Nỗi buồn mơ!
Nỗi buồn tôi gửi em xưa Em đem muối hộ bây giờ đã xong? Nỗi buồn tím tái chiều đông Có con diều lượn mà không dây diều Nỗi buồn đi giữa chợ chiều Mua ôm không xuể bao nhiêu mỏi mòn
Tự họa
nhiều khi tôi thấy mình đã ra khỏi gian phòng bé nhỏ chật chội với bốn bức tường, một cửa chính và một cửa sổ bộn bề sách vở trên bàn làm việc góc bàn phấn chẳng hề ngăn nắp tủ áo đầy ắp ưu tư chẳng ít lần
Nắng quê tôi
Cái nắng quê tôi thật lạ. Nó mang sắc hồng chiếu lên những dải mây rực rỡ. Ngay từ sáng sớm, mọi người nhìn về phía đông đã thấy lóa mắt bởi một vùng mặt trời, cái khuôn đỏ tròn lặn ấy đang chuyển động không ngừng.
Tiễn bạn
Cổng trường không còn một chỗ để chen chân. Đoàn ô tô chật ních người đang nổ máy. Chúng tôi đứng xúm quanh cái Hương, bạn cùng lớp. Hôm nay Hương theo gia đình lên miền Tây xây dựng quê hương mới.



