- Sáng tác mới

Thở
Khi hít vào nước muôn sông về bể Thuyền sẽ ra khơi tới mọi bến bờ Khi chào đời dấn thân vào bể khổ Cuộc đời chèo chống các kiểu mơ Khi thở ra trút mọi dại khờ


Nghịch lý của trưởng thành
Khi còn nhỏ, tôi luôn mong mình lớn thật nhanh. Tôi nghĩ rằng trở thành người lớn đồng nghĩa với việc có quyền tự quyết định mọi thứ, không phải nghe lời răn dạy, không bị ép làm bài tập hay đi ngủ sớm. Người lớn có thể đi đâu tùy thích, ăn gì tùy ý,


Vô tư
Vầng mây trắng duổi mình trong mắt nắng Biển bạc đầu nâng cánh sóng thong dong Mưa chẳng ngại quăng quật mình rụng vỡ Cái vô tư khiến đất cũng mềm lòng.


Nhắn người trong gương
Giật mình chợt thấy trong gương Người kia có phải vẫn thường là ta Vết nào năm tháng hằn qua Sợi nào còn níu phôi pha quãng đời Âm u đồng vọng mấy lời


Đùa với Tít
Tít hỏi Ông có thích trông Chíp không? Ông bảo thích Nhưng giờ đau bụng không trông được Tít bảo cháu đưa Chíp vào trong nhà xong đóng cửa Dễ trông mà Nhưng để làm gì? Để cháu đi với bố


Họp lớp xưa
Lớp trưởng đâu rồi điểm danh thôi Những cái tên đẹp nhất trên đời Giao hẹn từ nay khi họp lớp Đứa nào không đến...ứ thèm chơi Lớp mình hồi ấy có mấy em


Câu đố
Cậy mình mũi nhọn hơn người Xỏ xiên xiên xỏ suốt đời xỏ xiên Đâm nhau chẳng phải vì tiền Chiến tích tính lỗ ác hiền mặc ai...
