
- Sáng tác

Bình yên
Thứ ba - 10/02/2026 09:49

(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Thị Toán tại Vườn hoa Tống Mỹ Linh - Đài Bắc 1/2026
BÌNH YÊN
(Nguyễn Thị Toán)
Tôi đến xứ Đài
vào những ngày Biển Đông dậy sóng,
Bầu trời căng mình
như một cánh cung…
Ngoài khơi xa
đại dương gầm lên bằng thứ ngôn ngữ của quyền lực
Dự báo thời tiết nhiều khả năng có mưa
Nhưng đảo lại đón tôi bằng mùa xuân ngập tràn sắc nắng
Khu vườn của Tống Mỹ Linh hoa mai nở trắng
Những cánh mai rơi
như những trang thư không gửi,
mỏng và nhẹ,
mà nặng trĩu một thiên tình sử
hoa nở không cần lời biện minh.
Tôi đứng trước khu tưởng niệm Tưởng Giới Thạch,
những bậc đá dài hun hút
Mỗi bậc là một năm tháng,
mỗi bước chân là một lần lịch sử
tự hỏi chính mình.
Cột trụ đứng thẳng
như xương sống của thời đại
Lịch sử không ồn ào
Chỉ lặng lẽ tồn tại
bằng đá, bằng gió,
bằng những khoảng trống đủ rộng
để người sau suy ngẫm.
Tôi lắng nghe những câu chuyện về tiền nhân
vang lên từ giọng kể trầm
của người giữ ký ức.
Họ đã sống
trong những năm tháng
mà hòa bình luôn là một giấc mơ
và niềm tin
là thứ duy nhất không thể đánh mất
Giữa đảo,
tôi chạm vào một thứ bình yên rất sâu
Bình yên của những lớp trầm tích
đã lắng qua chiến tranh, chia cắt, lưu vong,
để học cách đứng vững
Ngoài kia,
Biển Đông vẫn cuộn mình trong gió lớn,
thời sự vẫn gõ cửa từng giờ, từng phút.
Còn nơi đây,
lịch sử đã chọn một cách nói khác:
trồng hoa,
xây đá,
giữ im lặng
Vườn hồng tình yêu vẫn lặng lẽ toả hương
Con đường ngô đồng rực vàng mùa lá rụng…
Và tôi hiểu -
chỉ những vùng đất
đủ từng trải với mất mát
mới có thể trao cho người đến sau
một cảm giác bình yên đến vậy
Cây vẫn xanh khắp núi rừng Alishan, Yangmingshan…
Như chưa từng có những cơn động đất …




