
- Tác giả - Tác phẩm

ĐÔNG HOA
Thứ năm - 26/02/2026 08:47

(Ảnh: Nhà thơ Đông Hoa)
ĐÔNG HOA
Sinh năm 1973, tại thị xã Thái Bình
Theo học Lớp Đào tạo bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học nghệ thuật (lớp Vẽ) do Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tổ chức từ năm 1983-1986.
Hiện sinh sống và làm việc tại Hà Nội
TRỞ VỀ VỚI YÊU THƯƠNG
(Đông Hoa)
Tôi sinh ra ở thị xã Thái Bình, đúng những ngày Mỹ mở chiến dịch bắn phá miền Bắc dữ dội. Mẹ kể, lúc bom dội, bụng mẹ đã rất to, mãi mới xuống được hầm. Cái hầm ấy bây giờ là vạt rau muống mẹ trồng trước cửa cơ quan. Vừa xuống đến nơi thì bom Mỹ trút ngay gần đó. Đến khi tôi lớn, hố bom vẫn còn, nằm giữa Trạm Thú y và Đoàn Chèo Thái Bình. Mẹ bảo: “Đấy là có duyên sống.”
Mười tuổi, tôi tham gia lớp vẽ thiếu nhi ở Nhà Văn hóa tỉnh. Từ lớp học ấy, tôi đăng ký lớp bồi dưỡng của Hội Văn nghệ tỉnh do thầy Hoàn dạy. Thầy Trí Dũng, khi đó vừa tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Công nghiệp, cũng về dạy chúng tôi một thời gian. Lớp họa có tôi, Cường, Ngọc và anh Hải là lớn tuổi nhất. Bây giờ Cường sống ở Hà Nội, làm họa sĩ tự do; Ngọc thì sống ở Sài Gòn hoa lệ.
Chúng tôi đều có ước mơ riêng và tự tìm con đường vừa với dấu chân của mình. Song song với lớp họa là lớp văn (tiền thân của Nhà Búp sau này). Thú thực, giữa văn và vẽ thì văn lúc nào cũng sạch sẽ, sang trọng hơn; còn giữa nhạc và vẽ thì vẽ lại càng lấm lem.
Tôi cũng yêu văn lắm. Có những sáng Chủ nhật, bảy giờ, tôi đi bộ từ nhà đến Ty Văn hóa tỉnh, gõ cửa phòng bác giám đốc để gửi bài viết về những ruộng ngô mùa hanh… Thế rồi cuộc đời cơm áo đưa đẩy, cứ lòng vòng mãi mới trở về được nơi lẽ ra là điểm xuất phát.
Tôi nhớ bài thơ đầu tiên được đăng trên báo Tiền Phong Chủ nhật vào khoảng những năm 1992–1993, có câu:
“Vai em gầy gánh nặng nắng hoàng hôn
Gánh nỗi tương tư đi tìm thương nhớ
Anh ở đâu hỡi người thương
Cho em đi tìm… một đời…”
Có lẽ những câu thơ viết khi vừa tròn hai mươi tuổi ấy đã vận vào đời mình. Tôi cứ mải miết đi tìm một chân trời xa vắng… cho đến hôm nay, khi tìm thấy chính mình: nhỏ bé và an lành với những điều hiển nhiên.
Cảm ơn Nhà Búp đã mở lòng đón tôi, cho tôi được trở về với dòng sông Trà Lý đỏ phù sa, với những cánh đồng chiều vàng bát ngát. Để rồi tôi lại như một em bé gầy gò, đứng ngắm vạt cỏ non mềm lắc rắc hoa thạch thảo tím mà bật khóc vì xúc động. Cái giây phút mọi thứ như lắng lại ấy mới tuyệt vời làm sao.
CÁC TÁC PHẨM CỦA TÁC GIẢ:
Họp lớp
Còn điều gì bạn muốn nói không Tháng ngày xưa, giảng đường, mùa hoa sữa những nhát cọ cứa vào toan trong chiều vắng vài tiếng con thach sùng tan trong tĩnh lặng ta miệt mài vẽ giấc mơ xa...
Người đàn bà hát trong mây
Mây phủ ngang đèo mây phủ tôi Một dòng sông chảy một xa xôi một mái nhà nhỏ chân đèo vắng Vấn vít chiều lam khói lẫn mây Một ngọn dầu đèn khêu vừa tỏ
Ru tình 1
Ơi người đàn ông em thương ngõ nhà mình - bờ giậu xanh mát hoa bốn mùa ngát hương Đôi chân người phiêu lãng Thấy gì không người Mùa đang chạm bên hiên nhà.
Ru tình 2
Có những chiều lơi Em ngồi thêu bên thềm Mây lãng đãng trôi về xanh thẳm tiếng con thơ vui đùa trong gió núi Chiều buông Ơi núi... hỡi người đàn ông em thương
Cố nhân
Mình gặp nhau, xin em đừng khóc Đừng xanh gầy hai búp tay thon em sầu úa - trái tim ta vỡ ký ức ùa về - hấp hối - đau.
Chùm thơ: Vô Đề
Em đứng trên cầu đợi...nắng tắt em vẫn đứng ...chờ......chờ ... trong mây một người không quen Khép tà áo mỏng, chiều sương bay.
Kỷ niệm
Tháng chín về cùng một chút hanh hao rớt nhẹ xuống môi hồng con gái Tiếng còi tàu mơ hồ vọng lại Lay chiếc lá giật mình buông rơi.
Xem thêm



