- Trang thơ
Con và cha mẹ
Thứ tư - 02/04/2025 10:19
(Ảnh: Pixabay)
CON VÀ CHA MẸ
(Nguyễn Phương Thủy)
Bế con lần đầu
đóa hoa vừa nở,
thiên thần
Bé xíu mà thật lớn lao
Là cả một vùng trời, non nước, mây cao
Con là con, con là tất cả
Ngọt ngào
Giọt sữa thơm đọng làn môi xinh cánh đào rung gió sớm
Mắt tròn đen lay láy kể chuyện dài
Da phớt hồng trong suốt tựa nắng mai
Bấy bớt tinh nguyên, bằng tình yêu kết lại
Ôm con vào lòng - ôm thế giới trong tay
Bao ngày yêu thương,
Bao đêm mất ngủ
Đến một chiều
Cây già
Hoa rụng
Quả bỗng thành trái đắng vô duyên
Vẫn làn môi xinh
Vẫn mắt nhung trời biển
Con biết nói rồi
Những lời nói đau tim
Nước mắt chảy vào trong
Vào vùng sâu thẳm
Phổi nép mình thu nhỏ
Một chút thôi
Cho đủ sống. Để buồn
Bình yên
Hết tự bao giờ không biết
Mất dần như tia nắng muộn, vào đêm
Tiền hay tình có những khi
Chẳng còn ý nghĩa
Bởi những lời viển vông, vô vị
Có sức mạnh diệu kỳ
Xóa bỏ keo sơn
12.02.2024