
- Trang văn

Nằm còng queo mà nhớ
Thứ bảy - 06/12/2025 17:49

(Ảnh: Pixabay)
NẰM CÒNG QUEO MÀ NHỚ
(Nguyễn Đức Hạnh)
1. Sốt cao. Chờ bát cháo hành của em. Cháo chưa đến thì trần nhà thành màn ảnh rộng. Ông thời gian chiếu bộ phim kì lạ lắm. Cứ Gặp gỡ là cảnh 1 thì Kỉ niệm là cảnh 2.
Có nhẽ đó là hai vòng dây kỳ diệu buộc thương nhớ của ta vào lẽ tử tế của kiếp người. Kể cả những kỉ niệm đắng cay nhất.
2. Tập 1: -Học NCS tại Viện Văn học. GS Phong Lê thương trò như con bảo:
- Phòng thầy tầng 2 đấy. Ngày thầy làm việc. Tối về mà ngủ. Thuê trọ chết tiền…
Rồi thầy bận đi công tác. Phòng thầy là vương quốc lý tưởng vì tĩnh lặng và đầy sách. Mua bánh mì và nước khoáng. Đọc liền ba ngày không ra khỏi phòng. Bộ Đi tìm thời gian đã mất của M.Prust khó đọc. Chiều ngày thứ 3 ra mở cửa phòng thì trần nhà xoay.. Đói quá là làm sao?
Lò dò ra cổng. Em bán khoai gầy hơn khoai. Da tím hơn vỏ khoai, năn nỉ:
- Bác mưa giùm em. Khoai luộc nồi đất cháy cạnh chảy mật, ngon lắm. Em thề …
Nhìn vào thấy khoai nhóng nhánh. Chắc là mật ứa ra?
- Ừ có vẻ ngon đấy. Bán tôi một cân..
-Bác ơi. Đây còn 3,7 kg. Bác mua giúp em với..
- Ối giời. Bụng tôi có phải bụng trâu đâu mà..
- Bác ơi. Với bác chả là bao nhiêu. Với em là cả gia tài. Không bán được Khoai thì nhà em ăn trừ cơm ngày thứ 7..,
Thôi thì mua vậy. Mắt lại rơm rớm đấy. Kinh bỏ mẹ thứ axit nữ quyền này. Về gác chân lên bàn. Bóc khoai vừa cắn đã nhè vội: - thiu cha nó mất rồi! Toan chửi cái con mẹ khoai nước mắt cá sấu thì vội nghẹn lại. Nó đi dép rách mà lại lấy dây thép níu ở mõm dép. Thôi …
3.Tập 2: - Lên Trùng Khánh thắp hương trên mộ anh Y Phương. Lúc đi thì ngoái đầu liếm môi vì trăm bông hoa Trẩu trắng tinh khôi bay đuổi theo xe. Lúc đến thì úp mặt vào Mỏ nước trong vắt ngọt lành, mấy trăm năm lặng lẽ phun lên, ke giông bão chiến tranh, bão lụt hạn hán. Muốn khóc khi soi mặt mình vào Lòng dân thuỷ chung cao đẹp ngàn đời … Chi dâng hiến thầm lặng và cầu mong bình yên. Kẻ nào uống nước rồi thò chân xuống thì có nên chặt mẹ chân nó đi không?
Trở về thành phố CB gặp một tấm lòng. Nhưng thôi đó lại là nội dung của một tập phim khác!
Anh Tuân bạn Hằng đi cùng có thấy chúng ta giàu có bao nhiêu sau một chuyến đi?!
4.Tập 3: -Tử bãi vàng về. Đói và nợ. Đành đi xe ôm. Con Minsk màu đen chữ vàng khoẻ lắm. Lỡ lao xuống suối. Lôi xe dựng lưng chừng dốc. Lật yên xe. Phơi hộp TK 2 tiếng máy lại nổ ròn.
Hôm ấy chở một em phốp pháp và 2 tạ hàng vào bãi Nhâu. Đường xấu, Chủ yếu đi số 1 và vê ga liên tục. Cứ sau vài chuyến là thay một bộ lá côn Gò Đầm.
Vào đến bãi thì trời tối:
- Nào em trả tiền để anh còn về…
- Anh ơi. Em lấy hàng không còn đồng nào. Hay anh vào bụi cây hoặc ngả yên xe. Em cho anh…để trừ nợ ..
- Này không nhá. Tôi đang thở ra cả thất khiếu đây. Vợ tôi bắc nồi chờ gạo. Có trả không? Không trả tôi lấy 2 cốp thuốc nổ TNT trừ nợ tiền xe…
- Em cắn cỏ lậy anh. Đây là hàng của Bưởng Hà. Thiếu hàng thì chết với tay ấy. Em van anh.,
Mẹ kiếp. Đúng là Ngựa người gặp người ngựa. Đành gạt mồ hôi mà về chứ còn biết làm sao?!
Thôi. Có cháo hành rồi. Khi nào sốt thì kể tiếp.



