
- Trang thơ

Đất nước - đời anh
Thứ sáu - 30/01/2026 09:33

(Ảnh: Pixabay)
Đất nước - đời anh
(Nguyễn Sĩ Đại)
Anh ra đời, nước đã bốn nghìn năm
Vó ngựa cuốn dập dồn trang cổ sử
Người nặng quá loạn li, nỗi đau từng hóa đá
Loa Thành dựng, móng rùa nên cung nỏ
Ba tuổi cơm cà đi phá giặc Ân
Sau thành bại, những triều vua hưng phế
Đáy hồ sâu vẫn náu một gươm thần
Anh lớn lên lúa ngút mắt Hà Tiên
Đường Lũng Cú trập trùng non nước
Mùa thu chín trái thị vàng cổ tích
Trong mỗi khát khao ánh đỏ một sắc cờ
Mỗi dòng sông đã mọc mấy triền đê
Mồ hôi mặn dầm chân ra tới bể
Để cánh cò về chấp chới nôi ru
Em mười lăm áo đã tím hoa cà
Đường tới lớp bất ngờ anh biết nhớ
Tự khi ấy anh thành ngôi sao nhỏ
Cứ chiều chiều ra mọc bờ ao...
Nên bây giờ anh chẳng thể đi đâu
Làng với nước suốt đời anh gắn bó
Có thể cháy một thời trong máu lửa
Thì thu sang liễu vẫn biếc ven hồ
Anh một mình không đi hết Nguyễn Du
Đất nước bốn nghìn năm biển cả
Và em nữa, mắt nhìn đăm đắm quá
Đi bốn mùa không hết một tình yêu
Có bao điều tha thiết quá quanh đây
Anh cảm nhận mỗi ngày thường đang sống
Các em nhỏ lớn lên, những con đường mới dựng
Những con người tên tuổi hóa thiên thu
Chuối tre xanh, xanh mát những ngôi chùa
Cỏ may díu bước chân về ngõ xóm
Có cô gái Thủ đô chiều chợt nhìn mây trắng
Sau nóc Nhà hát Lớn, thấy trời xanh...
Bàn chân đi chưa đến cuối mắt nhìn
Anh nhỏ bé, những buộc giằng nhỏ bé
Ôi mưa nắng bạc sờn vai áo mẹ
Anh thêm gì cho bếp lửa mùa đông
Anh đi cùng đất nước bốn nghìn năm
Tiếng hát bốn nghìn năm
Thu xanh thành vĩnh viễn
Cái mỏng mảnh đời anh dù vụt biến
Xin được hóa màu hoa tha thiết ở trên đời
Hóa cỏ lành nước Việt để xanh tươi...



