
- Trang thơ

Thương
Thương em Thương em biết mấy Áo cơm tối mịt cả ngày Thương em Thương em nắng cháy Đêm dài ngủ với thơ ngây
Tự thú
Tôi mang nợ chút nắng trời Vùi trong hạt thóc vàng nơi đồng nhà Chín mươi tư tuổi mẹ già Tôi đi bỏ đất làng. Và, em yêu
Vô đề II
Quả trứng nứt ra Không còn quả trứng Không còn quả trứng để có con gà Em đã nói lời để không còn im lặng Im lặng
Khói nhang thành cổ
Lá thư này anh viết gửi quê hương Mà ba mươi năm nằm dưới lòng Thành cổ Dòng Thạch Hãn vỗ về anh ngủ Như lời mẹ ơi à… ru anh thuở nằm nôi
Mùa hè lặng lẽ
Có một mùa hè rực rỡ sắc hoa Nắng chói chang và trời xanh thăm thẳm Đã qua rồi những ngày mưa ảm đạm Dịch bệnh còn nên chẳng thể đi đâu
Thiên thu Mẹ
Mẹ ơi! Năm tháng dãi dầu Nắng sương tắm gội mái đầu mẹ tôi. Lá vàng rơi, tóc mẹ vơi Thanh xuân của mẹ: “À …Ơi” ân tình
Thu sớm
Hôm nay thu đã ra ràng Nắng hênh hểnh nắng lá vàng rải cây Sớm, chiều gờn gợn hơi may Trái hồng hồng quá nửa dày chờ ai



