
- Trang thơ

Gọi mùa
Mùa Đông ơi về đi Mình cùng nhau xuống phố Bắp nếp thơm hơi thở Hạt dẻ mềm bàn tay Thơ tình ai đắm say Chạm vào niềm thương nhớ Gọi những gì dang dở
Có lúc
Có lúc muốn được như đứa trẻ lên ba, Ngọng nghịu nói những điều vừa tập nói. Líu lo ca, nhìn chim hót trên cành... Có lúc muốn như trẻ lên mười,
Chiều trung du
Ngày xưa mỗi hoàng hôn, Dạo trên triền đồi vắng, Trời chiều dìu dịu nắng, Hương cỏ thoang thoảng bay. Sương lam rặng núi xa, Bao phủ dần làng xóm, Còn một vài sợi khói,
Tặng cho một thời
Quá nửa đời người mới cùng nhau trở lại Những con đường tuổi thơ đã đi Niềm vui nhỏ, hay nỗi buồn trăn trở Có một thời như thế để khắc ghi.
Trà Thái
Đêm qua ta nhắp hồ Núi Cốc Đinh ngọc Tân Cương một ấm trà Sớm nay hương núi thơm lạ quá Từ búp đợi mai nõn đầu cành
Trước mùa xuân
Chẳng có gì đứng im Dẫu sớm xuân này vẫn nét bình yên ấy Dẫu vạt nắng vàng như tà áo bỏ quên Dẫu khúc sông đầy mực nước hai bờ quen
Khóc
Khóc là lời trái tim bật nói Khi môi không thể diễn giải nỗi đau Người ta khóc không phải vì yếu đuối Mà chính bởi vì mạnh mẽ quá lâu…



