
- Trang thơ

Thu sớm
Dịu dàng đến từ cơn mưa, Lung linh ấm về vạt nắng Chùng chình gió qua đường vắng Lãng đãng sương chiều nhẹ bay. Đêm buông sóng sánh hơi may Trăng tràn luênh loang trên lá
Hát đò đưa Bến Nại Hà
Khoan hò khoan Ta rời bến người Giữa mùa đại dịch Con đò này chỉ chở một người thôi Thân lạnh giá trái tim thôi đập Lưu luyến kiếp người linh hồn còn ấm Xin đừng quay mặt lại hồn ơi Khoan dô khoan
Ông cháu
Ông tôi dạy cộng, dạy trừ Dạy nhân chia với chép thơ thuộc lòng Chúng tôi tập võ, luyện công Ông đưa đến lớp, rồi ông đón về
Những lá thư của cha
Những lá thư của cha Viết từ hồi năm 67 Lá thư đã cũ, hoen vàng. Nhưng tình yêu của cha vẫn còn nguyên, mới mẻ! Cha gửi về cho mẹ, vượt đường xa.
Nỗi buồn
Chỉ là Day dứt thôi anh Nhãng yêu Thoảng sợi gió tình vấn vương Rằng thương Thì thật là thương Mái tranh một túp Con đường quá xa Ngày hoa Ngủ giữa nhụy hoa
Tuổi thơ ơi!
Nhớ ngày đi sơ tán Mình thích chơi chọi gà! Hai lớp cùng chung lán Một lối hào chạy ra... Ngồi học nghe tiếng súng Ai nấy đều giật mình!
Dân vạn đại, nhất thời quan
Không còn dâu héo nong tằm Không còn đất sống thì dân trọc đầu Đền đài, thành quách, lầu cao Sẽ nhào đổ dưới cuốc cào thường dân



