
- Trang thơ

Chị tôi
Tiễn em gái út qua cầu Chị về nén chặt trái đau riêng mình Giường đơn rộng đến thông thênh Mái hiên chưa lợp vô tình trời mưa.
Chùm thơ: Biển
Biển khoe sóng ầm ào cao muôn trượng Trải mênh mang, Biển có khác chi trời Chợt gió lặng dấu mình vào mây biếc Biển chết chìm gục mặt mép bờ trôi
Không đề
Lặng nghe từng giọt thời gian Tích ta, tích tắc đêm tràn vào đêm Nỗi niềm thao thức không tên Ta chông chênh... ở một miền không tên
Dang dở
Sao em làm mình dang dở Khi thương nỗi nhớ của tôi Bâng khuâng ráng chiều rực đỏ Đâu hay mây đã cuối ngày Sao em làm mình dang dở Khi nghe mưa hát bên đồi Dẫu dạt dào mà chốc lát Nắng lên khô khát kiệt cùng
Về thăm mẹ
Gió bên gió, dùng dằng bờ cỏ Mưa tiếp mưa, sũng lối cò về Dòng sông nhỏ, cây cầu cũng nhỏ Nơi mẹ nằm, nấm cỏ, triền đê. Con thắp nhang trong nỗi tái tê Mẹ ở đâu giữa mênh mông hư ảo?
Ngày mẹ đi
Ngày Mẹ đi Hoa xoan rụng rắc đầy mặt ngõ Giời mưa bay tiết Vũ Thủy sụt sùi Thuật toán nhà thương thầy thuốc bó tay rồi, Tám mươi tuổi Mẹ ra đi bên cháu con thanh thản
Big Bang
Bổn lai mong độc lập với đời, Kiếp luân chuyển nhập vào trần thế. Cõi uế thổ khổ đau dâu bể, Tâm lại rung cùng nhịp nhân gian.



