
- Trang thơ

Con chim chiền chiện
Khê nồng khô lá mùa thu Nắng hanh bóp bẹp giọng ru nôm Kiều Mai ngày cứng cáp phiêu diêu Cha làm chạc nỏ sáng chiều con chơi Ruổi rong lường trước đường đời Vấp ngã đứng dậy chính nơi không Kiều!
Nắng quái
Người như chiều nắng quái Giữa một ngày bão giông Bão tan rồi nắng mãi Tinh nghịch đùa với mây Bên nhau từ ngày ấy Lá rụng đã bao mùa
Chuyện tình cầu Ô Thước
Trời cho một khoảnh sông này Mỗi năm chỉ có mấy ngày gần bên Mà sao chẳng ấm chẳng êm Hết rầu cánh nắng lại phiền lời mưa.
Thu ở Làng Bo
Chiều phai dần như ánh mắt xa, Đêm về trăng lẫn với cỏ hoa, Thu chợt đến như người vừa khóc, Sương hay là ánh mắt đỏ hoe?
Tuổi thơ tôi
Cái ngày xưa yêu dấu Chợt đến rồi chợt đi! Tôi cất trong kho báu Cho riêng mình những gì? Là tấm hình của mẹ Rất gần gũi thân thương
Chùm thơ: Nét riêng
Hoa Hồng đỏ, hoa Huệ thơm, hoa Xương Rồng gai góc Bao nhiêu hoa là có bấy nhiêu hình Cúc Đại đóa không làm lay-ơn được Tre ngút ngàn không thể hoá Trúc xinh
Xa nơi ngậm ngùi
Trăng hạ huyền vồi vội Chiếc thuyền lật mất rồi Ta chưa đi đã tới Uống no những sao trời Dòng Ngân Giang mải miết Tinh cầu nào đang chờ Trái Đất mịt mờ thế



