
- Trang văn

Em nhớ mẹ
Mẹ đã chuyển ra Hà Nội làm việc cùng với ba. Em ở nhà với ông bà ngoại. Ngoại rất thương và luôn chăm sóc em, nhưng em vẫn luôn nhớ mẹ. Em nhớ khuôn mặt, nụ cười của mẹ.
Sự tích quả chanh
Đã lâu lắm rồi, hầu như không còn ai nhớ đến câu chuyện chiếc áo của những chú Chanh vì sao không được nhẵn. Nhưng trong cuộc thi kể chuyện các loại cây, cụ Thông già bỗng kể lại câu chuyện thế này:
Mái tóc của mẹ
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà.
Cháu tôi
- Cô Vân Anh ơi! Sang đây cháu bảo cái này! Đang mải mê đọc truyện, tôi bỗng thấy một bàn tay nhỏ bé lay lay vai tôi. Tôi quay lại: bé Hà - cháu gái tôi. Con bé đang nhìn tôi chờ đợi. Thấy tôi nhìn dò hỏi, nó cười nhận lỗi rồi vội vàng xóe bàn tay phải ra trước mặt tôi.
Giúp bà
Dung lên bảy. Bố Dung là bộ đội ở biên giới. Bố đi đánh giặc lâu lắm rồi, từ hồi Dung còn ba tuổi. Ở nhà chỉ còn có bà, mẹ và Dung. Mẹ làm công nhân xây dựng. Sáng sớm, mẹ dắt chiếc xe đạp đã cũ, mặc bộ quần áo công nhân bạc màu, ra ngõ dặn với vào:
Cô Hoa Ngâu áo đẹp
Người ta kể Hoa Ngâu trước kia có một bộ áo màu nâu như màu phù sa. Cô bé ngoan nhưng phải mặc bộ áo lem luốc, nên rất buồn! Thấy chị Chuối có bộ áo vàng óng, anh
Mảnh ghép lớp 6A1 THCS Thác Mơ
Một sáng cuối tháng 5 trong trẻo, tiếng ve kêu râm ran, em đến trường sớm hơn mọi ngày. Em đứng trước cái cổng mà chín tháng trước em còn bỡ ngỡ nắm tay mẹ đi vào nhưng giờ đây em



