• dau-title
  • Truyện ngắn
  • cuoi-title

Chuyện một con bướm

Thứ ba - 10/02/2026 08:25




(Ảnh: Pixabay)

CHUYỆN MỘT CON BƯỚM


Nắng mùa hè gắt gỏng ngay cả với những con ve trong các lùm cây rậm rạp. Nóng quá! Hừng hực và bỏng rát, nhưng ngoài trời mây đen đã ùn ùn kéo đến. Sắp giông rồi! Ba đứa chúng tôi: Hường, Giang, Sen kéo nhau ra chỗ cây đầu cổng hóng mát, chuyện trò tíu tít một hồi chán chê, chúng tôi quay ra ngắm trời, ngắm đất. Chợt Hường reo lên: “A! Có hai con bướm to lắm!” Quả thật có hai con bướm rất to, lộng lẫy đang chụm đầu vào nhau trên cành cây nọ. Cả bọn tròn xoe mắt, ngạc nhiên. Thế rồi sự ngạc nhiên ấy đã trở thành sự tò mò quá mức trong những ý nghĩ non nớt của chúng tôi. Cả bọn hò nhau ném gạch – đuổi hai con bướm khỏi cành cây.

Tôi lò dò tiến lại gần và nhặt đá ném. Hai con bướm vẫn đậu yên không nhúc nhích, lại tiếp tục “anh hùng” hơn, tôi choảng đá tiếp. Một trong hai con loạng choạng. Một con hoảng hốt vụt bay đi. A ha! Trúng rồi! Dường như con bướm còn lại là con đã bị trúng đá. Nó yếu ớt, đôi cánh đập liên hồi nhưng không sao bay nổi. Từ từ, loạng choạng… nó rơi xuống đất, hường vội đè hòn đá lên cái cánh to tướng của con bướm xấu số.

- Chà! Đôi cánh đẹp tuyệt!

Tôi xuýt xoa hoan hỉ.

Ừ, đẹp thật – Hường tiếp lời – Kìa! Bạn trông! Hai mắt nó cứ giương ra, đen xì như đang nhìn chòng chọc vào tớ ấy. nó chắc căm tớ lắm thì phải.

Ngắm nghía nó một lúc lâu, tôi chợt nhớ tới con bướm đực (tôi đoán) đã bay thoát, và nhìn thẳng vào cái bụng của con bướm này: cái bụng to tướng, nặng nề.

Nó sắp có con, hai bạn ạ! – Mãi tôi mới lắp bắp được mấy tiếng. Hường kinh ngạc bỏ hòn đá ra. Chúng tôi quýnh lên không biết làm gì nữa. Một trăm phần trăm là nó chửa, nó vẫy lết, như cầu van. Cái sinh linh bé bỏng, run rẩy này sắp được làm mẹ. Đôi cánh rũ làm tôi rùng mình. Tôi sợ hãi đặt nó lên cây. Nằm im như không biết mình vừa thoát chết, nó rũ đôi cánh xuống, rủ dần, rủ dần, rồi đột nhiên cố sức vươn lên. Tôi không dám nhìn vào nó nữa…

Chiều giông tạnh, bồn chồn, chúng tôi ra chỗ cũ, một cái bóng nho nhỏ treo trên cành cây. Nước mưa vẫn còn rỏ thánh thót. Có lũ trẻ đang lội nước té ào ào bên cạnh. Con bướm của chúng tôi, con bướm tội nghiệp ấy, nó đâu rồi? Và trời mưa, và lũ trẻ…Chú bướm con chưa thành hình đang vô tư lự nằm đu đưa trên kia có biết gì không? Liệu nó có biết rằng nó đã có một người mẹ? Tôi kéo phiến lá to nằm che cái trứng nhỏ. Một chiếc lá chỉ đủ để giấu lũ trẻ tò mò, một chiếc lá cũng chỉ chịu nổi một trận mưa. Chiếc lá ấy có đủ sức chở che cho nó vào đời, có đủ sức cho nó được vui lượn, đến một ngày chính nó cũng làm mẹ? Những lúc như thế này… tôi nhắm mắt. Mẹ bảo đến chùa nhắm mắt ông Bụt sẽ hiện ra…

Như đoán được điều gì, Sơn quay sang lắc lắc vai tôi: “Giang ạ! Đừng… Nếu như tất cả bọn mình đều thương con bướm con này, thì không phải xin ai đâu”.

Vậy, nếu tất cả chúng ta đều nghĩ thế.


Bùi Thị Hương Giang

12 tuổi, Thái Bình


Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.