
- ĐÀO THANH BÌNH

Xuân đương thì
Giữa nắng trời mùa hạ Ba Rắn chọn ánh hồng Ngợp giữa trời mênh mông Review bao điều lạ “Chậm lại khi làm gương Tĩnh hơn khi phản biện
Nó... cũng gà lắm đấy (3)
Rồi chuyện nhà của Ba Mẹ, truyện trường nó với những đồng nghiệp ở quê, truyện nó học thạc sĩ, truyện lũ trẻ con thích nghi thế nào khi lên Hà Nội, nhiều nhất là câu chuyện về hai bé sinh đôi khi sang ở với Bố.
Bên Mẹ
Con về bên Mẹ, Mẹ ơi Ngắm dòng Nhật Lệ, chơi vơi giữa trời Một mình Mẹ, một dáng Người Sần da, chai sạn vẫn tươi ánh nhìn Một mình mẹ, một mình thôi… Tóc bay, trán thẳng, chưa nguôi nỗi niềm
Về thôi
Về thôi Mẹ ơi… Cha ơi… Chồng ơi… Vợ ơi… Con ơi… Về thôi, tiếng gọi xé lòng khôn nguôi Lằng lặng thời gian trôi Lằng lặng mưa rơi rơi Lặng lặng gió ngừng thổi Nín lặng cho ta thời gian lặn tìm trong chơi vơi
Bình yên xanh
Một mình xanh, giữa vòm xanh Một mình, thả dáng, in hình lên tranh Xe sang, biệt thự, … thôi đành Mình em, chọn bước yên lành, nơi anh
Mắt bão
Nắng hừng lên một lát Gió lặng đi mấy phần Bão ngưng vào tận đáy Anh lặn vào mênh mông Lọt thỏm giữa thênh thang Trơ mình cùng gỗ đá Không có lời của gió
Nó... cũng gà lắm đấy (2)
Một tuần, rồi hai tuần, chưa có Thông báo. Kì lương đến, Thầy nó sốt ruột: - Có khi phải đi cảm ơn trước em ạ! Cũng để xem thực hư thế nào! - Vâng! - Tính mua gì? - Mùa nhãn, em định mua nhãn lồng ạ! - Ừ, nhãn lồng ngon, Thầy có hàng quen.



