
- ĐÀO THANH BÌNH

“Gà” nên mất cơ hội
Nếu nó không “gà”, cứ theo cách của chị Mây, bây giờ lại chả có cơ ngơi to tướng ở đất bạc Trần Lãm, thành phố Thái Bình. Nếu nó không “gà”, không vì bị chê đất thắt đuôi mà bỏ luôn cả tiền cọc bây giờ cũng có thửa đất vàng 60m2 đất vàng Phú Diễn.
Chùm thơ 4 câu tặng các bé
Nhìn ra khung cửa đóng Quay lại ban công xanh Ơn cây lành hạnh phúc Ai trồng lên đôi cành
Cà phê Đá Nhảy
Cà phê giọt đắng, giọt lành Mình em, em vẫn tập tành, chờ ai Chiều tàn, nắng dẫu nhạt phai Ở đây, dừa, cát… vẫn lay lòng người Kệ cho tóc cứ rối bời
Đá Nhảy
Đá từ đâu Nhảy tới Nguyên dáng - ngồi hồn nhiên Đằm mình che chắn sóng Cho ta ngồi bình yên?
Cứ là....
Cứ là em nhé, NÓ ơi! Cứ là êm dịu, sớm chiều thảnh thơi Cứ là trong trẻo, thế thôi Là em, là NÓ, bao người mến thương
Trở lại với yêu thương
Đọc thông báo về chuyến đi Quảng Bình trên nhóm riêng của Nhà Búp, nó cứ lần lữa, lần lữa, rồi tặc lưỡi: - Hẹn các Búp dịp khác nhé! Buông lời xong, tưởng là sẽ nhẹ, ai ngờ lại thấy nặng lòng hơn.
Cảm ơn bé con của mẹ
Hai đêm nay mất ngủ, nó thơ thẩn nghĩ: - Ăn đủ bữa, - Uống đủ lượng, - Tập đều đặn, - Mỗi khung giờ một ngày hưu trí đều cực kì vui vẻ, hạnh phúc bên người thân.



