
- PHẠM MINH CHÂU

Tháng Ba... viết cho chị!
Anh trở về với tháng Ba Tây Nguyên Để lại đằng sau hoa xoan rắc bụi Mái ngói rêu xanh, mẹ già cặm cụi Vừa tiễn con đi đã nhẩm tính ngày về.
Trẩy hội chùa Hương
Tháng Hai trẩy hội Chùa Hương Mang mang sương khói vấn vương gọi mời Hoa gạo chưa thắp đỏ trời Phất phơ lau xám, bời bời lộc non Trái mai môi đỏ như son Mơ chưa già, nhựa vẫn còn căng da
Tháng Giêng vô tình
“Chàng xuống biển, Thiếp lên rừng” Xưa trong thần thoại đã từng chia xa “Trăm năm trong cõi người ta…” Duyên xưa lại vận vào ta bây giờ.
Viết cho bạn bè tôi
Trút bỏ ưu phiền, nấn ná thiệt hơn Ta gọi nhau tìm về với Biển Dẫu vẫn biết còn nhiều trăn trở Xin cứ lắng lòng cho một chút Hoa Niên.
Gọi mùa
Mùa Đông ơi về đi Mình cùng nhau xuống phố Bắp nếp thơm hơi thở Hạt dẻ mềm bàn tay Thơ tình ai đắm say Chạm vào niềm thương nhớ Gọi những gì dang dở
Tặng cho một thời
Quá nửa đời người mới cùng nhau trở lại Những con đường tuổi thơ đã đi Niềm vui nhỏ, hay nỗi buồn trăn trở Có một thời như thế để khắc ghi.
Lập đông
Miền Bắc lập Đông rồi ai có nhớ ai không? Tuổi thơ chúng mình mong manh áo mỏng Đường đi học xa, bàn tay tê cóng Lạnh buốt nụ cười, tím ngắt bờ môi.



