
- ANH VŨ

Diễn
Sấm vang động, Mưa đổ ào, Sét khét lẹt, Chớp nơi nào lóe sáng... Bỗng dưng, giông gió tan hoang, Bỗng dưng trời thắm, Mây vàng lại bay... Bỗng dưng mũm mĩm bàn tay, Hình như con trẻ thơ ngây nhìn mình.
Trẻ
Mấy triệu năm, Mặt Trời vẫn không già. Trên cung Quảng, Hằng Nga thêm tuổi ... Bên gốc đa xưa, Lá sen nõn che đầu. Chăn ở đồng xa, Làng vẫn bắt mất trâu,
Tơ trời
Tơ trời Giăng ngang trời Mảnh quá Tình ta Giăng ngang đời nhau Trái ngang Dẫu biết thế Ta vẫn tự trói mình Bằng sợi tơ mảnh ấy
Văn minh
Một du khách người Pháp Đi vào rừng châu Phi Nơi đây vốn thuộc địa Cha ông mình trước kia. Thấy thổ dân quần tụ Bên đống lửa rực hồng Máy ghi âm nổi nhạc Hòa tấu cùng chiêng cồng.
Ừ, vẫn biết...
Ừ, thì thác thời gian, vẫn không thôi chảy mãi... Bọt nước tung, Làm trắng xóa mái đầu... Chút kỷ niệm ngày xưa lơ lửng mãi, Nối vào nhau, rồi chạy lại hai đầu ... Như bến bờ như sông Thương lờ lững
Giang Đình
Cáo lão cha xưa lại chốn này Xênh xang bến nước ngựa xe đầy Thuyền tiên lấn sóng rồng thần đấu Lọng báu chen mây hạc quý bay Một thuở áo xiêm mờ mịt bóng
Có miền tịnh độ
Hạc xưa bay mãi, xa rồi, Ngàn năm mây trắng đợi người trăm năm... Sông trôi cứ lở không bồi Phù sa vẫn ấm, bồi hồi gót non Tơ rỗng kén, tằm đâu còn Ngàn dâu bờ bãi héo hon biến dời



