
- BÙI ĐẠI DŨNG

Bãi Vua
Nghe nói ngày xưa, thị trấn quê tôi còn là một ngôi làng hẻo lánh. Một hôm, bỗng có một người hành khất tới. Ông dừng chân cạnh túp lều lão nông đầu làng và nói: "Ta là vua, hãy gọi người dọn cho ta một bữa ăn”. Lão nông kinh ngạc nhìn phong độ đường bệ của người hành khất với bộ quần áo rách rưới đầy bụi đường. "Hắn điên chăng? hay đó là vua thật”. Nghĩ vậy, lão nông chạy đi báo với phú ông.
Đọc "Hoa nở không mùa" của Phạm Hồng Oanh
Người ta thường nói: “Thời gian là phương thuốc nhiệm màu, chữa lành mọi nỗi đau”. Thế nhưng nếu thời gian lại vô nghĩa với “cái mất”; và “cái mất” cứ tươi nguyên như vậy, thì chắc hẳn “cái mất” đó là nỗi đau vượt ra ngoài những thứ mà thời gian có thể chữa lành.
Pháp luật Tào Tháo
Chuyện này có thể nhiều người đã biết, nhưng nhiều người không nhớ, vì vậy tôi xin kể lại. Chuyện rằng thời Tam Quốc, Ngô, Thục, Ngụy đánh nhau vì thế để có thể thành công, họ đều trên thì muốn mượn tiếng phụng sự Thiên tử, dưới thì muốn lấy tiếng được lòng dân. Một hôm, Tào Tháo dẫn quân đi qua một cánh đồng lúa chín vàng. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu con người nổi tiếng mưu lược này, từ trên chiến xa thống lĩnh trung quân của Thừa tướng, một quân lệnh ban ra: “bất cứ ai làm nát lúa của dân sẽ bị chém đầu”.
Lời than của bà nhặt hạt dẻ
Cuối thu, hạt dẻ già rồi, Rải rác rụng khắp trên đồi đầy gai. Bà già còng, tóc bạc phai, Dẫm gai lội lớp sương mai nhặt về.
Nỗi lòng đêm trăng
Trước sân, trăng vằng vặc Đất trời lộng hơi sương Ngẩng đầu nhìn trăng sáng Cúi đầu nhớ quê hương
Thương mùa lá rụng
Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”, Ai đi ngang xin đừng làm xáo động, Dòng suy tư của một người lặng lẽ, Như lang thang cô độc giữa muôn người
“Giọt nắng vô thường” của Trần Huyền Tâm - một giọt nắng cho đời
Trần Huyền Tâm làm thơ từ nhỏ với những thành công được ghi nhận trên phương diện chính thức, như được chọn đăng trên báo chí, được các giải thưởng thơ từ những năm 1970s của Thế kỷ 20.



