
- BÙI ĐẠI DŨNG

Chuyện Lươn-Chép Chép-Lươn
Chuyện rằng thời khai thiên lập địa, mọi vật có thể chuyển hóa lẫn nhau. Tất nhiên là không thể tự chuyển hóa một cách lung tung được. Thế thì chuyển hóa cách nào? Tất nhiên là theo quy luật rồi. Quy luật nào? Tất nhiên là cứ thay đổi về lượng, đến một lúc nào đó sẽ thay đổi chất.
Khoảng trống
Tôi yêu khoảng trống giữa rừng thông Khi sương chiều buông màu xanh phủ, Giọt giọt trên cành rơi xuống đầu không mũ, Ướt đầm đìa lớp lá vàng rơi.
Ông già ở Đỗ Lăng
Ông già ở trấn Đỗ Lăng Sống nhờ thửa ruộng đất cằn từ xưa. Tháng ba không một giọt mưa Gió nóng lại thổi mạ khô úa vàng.
Treo lịch
Hai cái vít treo 365 ngày Như mở ra để rồi khép lại Cứ phân chia vô vàn đối đãi Như nhịp tử sinh có dừng lại bao giờ.
Tập tầm vông
Quá nửa đời lại nhớ đồng dao Đơn sơ quá, có học đâu mà thuộc Trò chơi trẻ ai người hiểu được Hãy đoán đi nào, có có? không không?
Bức tranh "Mùa Đông"
Trong phòng triển lãm, tôi bị cuốn hút vào bức tranh ấy đến nỗi mấy hôm sau đều quay lại ngắm nhìn. Một bếp củi, ngọn lửa hồng ấm áp. Chiếc nồi đang sôi, xì ra mấy luồng khói. Mọi thứ cạnh bếp đều lờ mờ trong ánh lửa bập bùng. Chiếc đèn dầu le lói đằng trước mấy cái chai cao thấp. Trên chiếc ghế con, một cái khăn vuông len bỏ lại hờ hững vội vàng.
Bà tôi
Bà tôi đã 80 nhưng còn nhanh nhẹn lắm, dáng đi vẫn thẳng và hàm răng hạt na còn đều tăm tắp. Bản tính lam làm, quán xuyến của bà thì chẳng con cháu nào bằng. Nhưng bà có lúc thất thường khiến nhiều người khó gần.



